BÁC PHẠM VĂN THÀNH – LÁ THƯ KHÔNG GỬI
Bác Phạm Văn Thành từng có một người bạn chiến đấu rất thân thiết. Trước một lần làm nhiệm vụ, người bạn ấy viết một lá thư cho gia đình nhưng chưa kịp gửi.
Sau này, lá thư được trao lại cho gia đình người đồng đội.
Nhiều năm trôi qua, bác Thành vẫn nhớ từng nét chữ của người bạn năm xưa.
Mỗi dịp cùng Hội Cựu chiến binh đến thăm gia đình liệt sĩ, bác đều nhắc lại câu chuyện về người đồng đội ấy.
Bác nói:
“Chúng tôi ngày ấy chẳng ai nghĩ mình sẽ trở thành những người được kể lại câu chuyện. Chúng tôi chỉ nghĩ phải cố gắng hoàn thành nhiệm vụ và bảo vệ nhau.”
Đối với bác, tình đồng đội không kết thúc khi chiến tranh kết thúc. Nó trở thành một lời nhắc nhở phải sống có nghĩa, có tình với gia đình, quê hương và những người xung quanh.



