Cựu chiến binh

Bác Sáu và đêm giữ chốt

Sự trưởng thành đôi khi đến từ mất mát Đồng đội là điều thiêng liêng nhất trong chiến tranh Thế hệ sau cần sống có trách nhiệm với hòa bình

Hải Phòng20/04/2026Đoàn xã Hà Đông (Đoàn xã Hà Đông)5 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi là Nguyễn Văn Sáu, mọi người quen gọi là bác Sáu. Năm nay tôi đã ngoài bảy mươi. Cái tuổi mà mỗi bước đi đều chậm lại, nhưng ký ức thì lại rõ ràng hơn bao giờ hết.

Hồi đó, tôi mới hai mươi mốt tuổi.

Cái tuổi còn bồng bột, chưa kịp nghĩ gì nhiều về cuộc đời. Nhưng chiến tranh không cho mình lựa chọn. Tôi lên đường, mang theo một chiếc ba lô và lời dặn của cha:
“Đi thì phải sống cho đàng hoàng, con à.”

Tôi được phân về một đơn vị bộ đội, đóng quân ở một vùng rừng núi heo hút. Nhiệm vụ của chúng tôi là giữ một chốt quan trọng – nơi mà nếu mất đi, cả tuyến đường phía sau sẽ gặp nguy hiểm.

Đêm đó, trời tối đen.

Không trăng. Không sao.

Chỉ có tiếng gió thổi qua rừng và tiếng côn trùng rả rích.

Tôi và anh Phạm Văn Tùng được phân công trực chốt.

Tùng lớn hơn tôi vài tuổi. Anh ít nói, nhưng rất vững vàng. Lúc nào cũng dặn tôi:
“Sáu, làm lính thì phải bình tĩnh. Sợ cũng được, nhưng đừng để nó làm mình run tay.”

Tôi gật đầu… nhưng nói thật, tôi vẫn sợ.

Đêm càng khuya, rừng càng im lặng đến đáng sợ.

Tôi siết chặt khẩu súng trong tay, mắt không rời khỏi khoảng tối phía trước.

Bỗng…

Một tiếng động lạ vang lên.

“Có gì đó…” – tôi thì thầm.

Tùng giơ tay ra hiệu im lặng.

Chúng tôi nín thở.

Tiếng động lại vang lên… rất khẽ, như có người đang di chuyển.

Tim tôi đập nhanh đến mức tưởng chừng ai cũng nghe thấy.

Tùng ghé sát tai tôi, nói nhỏ:
“Bình tĩnh. Quan sát kỹ.”

Tôi cố giữ bình tĩnh, nhìn chằm chằm vào bóng tối.

Rồi…

Một bóng người thoáng qua.

“Địch!” – Tùng khẽ nói.

Mọi thứ diễn ra rất nhanh.

Tiếng súng vang lên phá tan màn đêm.

Tôi giật mình, nhưng rồi cũng siết cò.

Khói súng, tiếng hô, tiếng bước chân… tất cả hòa vào nhau.

Đó là lần đầu tiên tôi thực sự đối mặt với chiến đấu.

Tay tôi run.

Nhưng tôi nhớ lời Tùng.

Tôi hít một hơi thật sâu… rồi tiếp tục.

Cuộc đụng độ không kéo dài lâu. Sau một hồi, phía bên kia rút lui.

Rừng lại trở về yên tĩnh.

Chỉ còn tiếng thở gấp của chúng tôi.

Tôi quay sang:
“Anh Tùng… xong rồi phải không?”

Nhưng…

Anh không trả lời.

Tôi lay nhẹ:
“Anh Tùng?”

Anh vẫn nằm đó.

Im lặng.

Tôi chết lặng.

Người vừa dặn tôi phải bình tĩnh… người vừa đứng cạnh tôi… giờ đã không còn nói nữa.

Tôi ngồi bên anh rất lâu.

Không khóc.

Chỉ thấy lòng mình trống rỗng.

Đêm đó, tôi không còn là chàng trai hai mươi mốt tuổi nữa.

Tôi trưởng thành… trong một khoảnh khắc.

Sáng hôm sau, đơn vị đến thay ca.

Tôi cùng mọi người đưa anh Tùng về phía sau.

Trước khi rời chốt, tôi quay lại nhìn.

Nơi ấy vẫn là khu rừng tối qua… nhưng với tôi, nó đã khác.

Tôi nhặt một viên đá nhỏ ở chỗ anh nằm… bỏ vào túi.

Từ đó về sau, viên đá ấy luôn theo tôi trong suốt những năm tháng chiến tranh.

Nó nhắc tôi nhớ:
Mỗi bước mình đi… đều có người đã ngã xuống.

Nhiều năm sau, chiến tranh kết thúc.

Tôi trở về.

Lập gia đình. Sinh con.

Cuộc sống dần yên bình.

Nhưng mỗi khi đêm xuống… tôi vẫn nhớ về đêm giữ chốt ấy.

Nhớ anh Tùng.
Nhớ cảm giác sợ hãi… và cả sự can đảm mà mình đã học được.

Các cháu ạ,

Bác kể chuyện này không phải để các cháu sợ.

Mà để các cháu hiểu:

Hòa bình hôm nay… không dễ dàng.

Nó được giữ bằng những đêm như thế.

Những con người như anh Tùng… đã nằm lại để chúng ta được sống.

Các cháu bây giờ không phải cầm súng.

Nhưng hãy sống sao cho xứng đáng.

Đừng lãng phí thời gian.
Đừng sống hời hợt.

Vì có những người… đã không có cơ hội sống tiếp.

Còn bác – Nguyễn Văn Sáu…

mỗi ngày còn sống… là một ngày bác sống thay cho đồng đội của mình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn