Bác Sĩ Giữa Rừng Sâu
Bác Sĩ Giữa Rừng Sâu
Tôi là Trần Văn Phúc, y sĩ phục vụ tại mặt trận Biên giới năm 1950. Trạm cứu thương của chúng tôi được dựng tạm dưới tán rừng, chỉ có vài chiếc võng, ít thuốc men và dụng cụ đơn sơ. Khi chiến dịch nổ ra, thương binh được đưa về liên tục, có người vừa được băng bó xong lại xin trở ra chiến đấu tiếp. Ngày đêm chúng tôi làm việc không nghỉ, nhiều lúc chỉ kịp ăn nắm cơm rồi lại tiếp tục cứu chữa. Dù thiếu thốn đủ bề, không ai than vãn vì ai cũng hiểu phía trước là trận đánh quyết định. Điều khiến tôi xúc động nhất là tinh thần lạc quan của các chiến sĩ. Nhiều người bị thương đau đớn nhưng vẫn cười và hỏi tin mặt trận. Khi nghe tin quân ta thắng lớn ở Đông Khê và tiếp tục mở rộng chiến thắng, cả trạm cứu thương vui như ngày hội. Những chiến sĩ đang nằm điều trị cũng nắm tay nhau mỉm cười. Với tôi, chiến thắng ấy là liều thuốc tinh thần lớn nhất giữa rừng sâu, giúp mọi người thêm tin tưởng vào ngày kháng chiến thành công.



