Bậc Thềm Không Còn Phải Ngồi Đợi Lâu Như Trước
Tựa đề: Bậc Thềm Không Còn Phải Ngồi Đợi Lâu Như Trước
Năm 1969, trước mỗi ngôi nhà trong làng đều có vài bậc thềm thấp. Không cao, không rộng, nhưng đủ để một người ngồi xuống, tựa lưng vào cánh cửa, nhìn ra con đường trước mặt.
Buổi chiều, người ta hay ngồi ở đó.
Không hẳn để nghỉ.
Mà để đợi.
Ông Chín là người hay ngồi ở bậc thềm nhất.
Chiều nào ông cũng ra ngồi, từ khi nắng còn gắt cho đến lúc trời dịu lại.
Người ta hỏi:
“Ông đợi ai vậy?”
Ông đáp:
“Đợi người về.”
Năm 1970, chiến tranh khiến việc trở về không còn đúng giờ. Có người đi rồi rất lâu mới quay lại, có người chỉ gửi tin, có người không có tin.
Những bậc thềm vì thế có thêm nhiều khoảng lặng.
Ông Chín vẫn ngồi.
Năm 1971, có một buổi chiều mưa, ông vẫn ngồi ở thềm, mặc cho nước tạt vào.
Con trai ông hỏi:
“Biết chắc người ta không về giờ này mà ba vẫn đợi sao?”
Ông nói:
“Không đợi thì nhà cũng trống.”
Năm 1972, có những ngày ông ngồi rất lâu mà không thấy ai đi qua con đường trước nhà.
Nhưng ông không bỏ thói quen.
Chỉ ngồi.
Nhìn.
Năm 1973, có người khuyên ông nên vào trong nhà cho đỡ mệt.
Ông lắc đầu:
“Ngồi trong thì không thấy ai về.”
Năm 1974, ông bắt đầu ngồi thấp hơn, dựa nhiều hơn vào cánh cửa phía sau.
Không còn thẳng lưng như trước.
Nhưng vẫn không bỏ.
Năm 1975, chiến tranh kết thúc.
Con đường trước nhà trở nên đông hơn. Người đi lại nhiều, không còn những khoảng vắng dài như trước.
Có người về đúng giờ.
Có người ghé thăm.
Một buổi chiều, con trai ông trở về.
Anh thấy ông vẫn ngồi ở bậc thềm.
“Giờ đâu cần đợi lâu nữa ba?”
Ông Chín nhìn con đường:
“Ừ, không lâu như trước.”
“Vậy sao vẫn ngồi?”
Ông nói:
“Để nhớ là đã từng có những buổi chiều… người ta ngồi ở đây rất lâu, không phải vì chắc chắn ai sẽ về, mà vì họ không muốn bỏ lỡ khoảnh khắc có thể nhìn thấy một người bước qua con đường đó trở lại với mình.”
Anh im lặng.
Ánh nắng chiều trải dài trên bậc thềm.
Không còn những giờ đợi kéo dài như trước.
Nhưng dấu ngồi vẫn còn.
Vì có những bậc thềm không chỉ để bước lên nhà,
mà để giữ lại hình ảnh của những con người đã từng kiên nhẫn ngồi chờ trong những năm tháng không chắc chắn—chỉ để được thấy một bóng người quen xuất hiện từ cuối con đường, và biết rằng mình không phải đợi vô ích.


