Bài 232: Người mẹ tiễn con ra trận trong lặng lẽ
Một người mẹ tiễn con lên đường nhập ngũ trong buổi sáng sớm. Bà không khóc mà chỉ dặn dò con giữ gìn sức khỏe. Người con nắm chặt tay mẹ, hiểu rõ trách nhiệm của mình. Cuộc chia tay diễn ra giản dị nhưng đầy xúc động. Người mẹ đứng nhìn theo đến khi con khuất bóng. Niềm tin giúp bà vượt qua nỗi nhớ. Bà luôn tin con sẽ trở về. Tình mẫu tử trở thành động lực cho người lính.



