Khác

Bài 9 - Thanh niên xung phong

Võ Thị Tần là tiểu đội trưởng của 10 cô gái TNXP ở ngã ba Đồng Lộc, đã anh dũng hy sinh khi đang làm nhiệm vụ san lấp hố bơm.

Tây Ninh28/04/2026Chi đoàn trường TH-THCS Lộc Giang (xã An Ninh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
Bài 9 - Thanh niên xung phong

Những buổi chiều yên bình nơi làng quê, khi ánh nắng đã dịu xuống và tiếng chim gọi nhau về tổ, người ta vẫn thường thấy bà Võ Thị Tần ngồi trước hiên nhà, đôi mắt xa xăm như đang dõi về một miền ký ức. Đó là miền ký ức của một thời tuổi trẻ sôi nổi, nơi bà đã sống, đã cống hiến và cũng đã đối mặt với không ít hiểm nguy – những năm tháng bà là thanh niên xung phong.

Bà Tần sinh ra trong một gia đình nông dân nghèo, lớn lên giữa những năm tháng đất nước còn chìm trong khói lửa chiến tranh. Tuổi thơ của bà không có nhiều niềm vui trọn vẹn, mà sớm thấm đẫm những mất mát, lo toan. Chính hoàn cảnh ấy đã hun đúc trong bà một ý chí mạnh mẽ và lòng yêu nước sâu sắc. Khi vừa tròn tuổi thanh xuân, bà đã tình nguyện gia nhập lực lượng thanh niên xung phong, mang theo trái tim đầy nhiệt huyết và niềm tin mãnh liệt vào ngày mai hòa bình.

Những ngày đầu rời quê hương, bà cùng đồng đội hành quân qua những con đường gập ghềnh, băng qua rừng sâu, vượt suối. Công việc của họ không phải là cầm súng chiến đấu trực tiếp, nhưng lại không kém phần gian khổ và nguy hiểm. Họ mở đường, sửa đường, vận chuyển hàng hóa, đảm bảo giao thông thông suốt cho tuyến chi viện. Bom đạn kẻ thù không ngừng trút xuống, biến những con đường thành hố sâu, nhưng cũng chính từ những nơi ấy, ý chí con người lại càng được tôi luyện.

Có lần, trong một đợt đánh phá ác liệt, con đường mà đơn vị bà phụ trách bị bom cày nát. Đất đá văng tung tóe, khói bụi mù mịt. Không ai bảo ai, bà và các đồng đội lập tức lao vào công việc. Họ đào đất, san lấp, kéo từng tảng đá lớn ra khỏi lòng đường. Mồ hôi hòa lẫn với bùn đất, có khi cả máu, nhưng không ai lùi bước. Bà Tần khi ấy chỉ nghĩ đơn giản rằng: “Con đường phải thông, xe phải qua, vì phía trước là chiến trường, là đồng đội đang chờ.”

Có những đêm, bà cùng đồng đội làm việc dưới ánh đèn dầu le lói hoặc ánh trăng mờ. Tiếng cuốc xẻng xen lẫn tiếng bom xa xa tạo nên một bản nhạc kỳ lạ của chiến tranh. Trong hoàn cảnh ấy, tình đồng chí, đồng đội trở nên thiêng liêng hơn bao giờ hết. Họ chia nhau từng ngụm nước, từng miếng lương khô, động viên nhau vượt qua nỗi sợ hãi. Bà Tần luôn nhớ rõ những ánh mắt kiên định, những nụ cười lạc quan của đồng đội – những con người đã cùng bà đi qua những tháng ngày không thể nào quên.

Chiến tranh không chỉ mang đến gian khổ mà còn để lại những mất mát. Bà từng chứng kiến những người đồng đội thân thiết ngã xuống ngay bên cạnh mình. Những giây phút ấy khiến trái tim bà đau nhói, nhưng cũng càng tiếp thêm sức mạnh để bà tiếp tục bước đi. Bà hiểu rằng sự hy sinh ấy không vô nghĩa, mà là để đổi lấy hòa bình cho đất nước.

Sau ngày đất nước thống nhất, bà Võ Thị Tần trở về quê hương với hành trang là những ký ức không thể phai mờ. Cuộc sống đời thường không còn tiếng bom đạn, nhưng lại có những thử thách khác. Bà bắt đầu lại từ những điều giản dị nhất: làm ruộng, chăm lo gia đình, nuôi dạy con cái. Dù cuộc sống còn nhiều khó khăn, bà vẫn giữ vững tinh thần lạc quan, cần cù và trách nhiệm – những phẩm chất đã được rèn luyện trong những năm tháng thanh niên xung phong.

Không chỉ lo cho gia đình, bà còn tích cực tham gia các hoạt động của địa phương. Bà thường kể lại cho thế hệ trẻ nghe về những năm tháng chiến tranh, về tinh thần đoàn kết và ý chí kiên cường của con người Việt Nam. Những câu chuyện của bà không chỉ là ký ức cá nhân mà còn là bài học quý giá về lòng yêu nước và sự hy sinh.

Giờ đây, khi tuổi đã cao, bà Võ Thị Tần vẫn giữ cho mình một tinh thần minh mẫn và trái tim ấm áp. Mỗi khi nhắc lại quá khứ, giọng bà chậm rãi nhưng đầy xúc động. Đó không phải là sự nuối tiếc, mà là niềm tự hào về một thời tuổi trẻ đã sống hết mình vì Tổ quốc.

Cuộc đời của bà Võ Thị Tần giống như một ngọn lửa – ngọn lửa của lòng yêu nước, của ý chí kiên cường và của tinh thần cống hiến. Dù thời gian có trôi qua, ngọn lửa ấy vẫn âm ỉ cháy, soi sáng cho thế hệ hôm nay và mai sau.

Câu chuyện về bà không chỉ là câu chuyện của riêng một con người, mà còn là câu chuyện của cả một thế hệ – những thanh niên xung phong đã góp phần làm nên lịch sử. Và trong dòng chảy của thời gian, hình ảnh bà Võ Thị Tần vẫn sẽ mãi là biểu tượng đẹp về lòng dũng cảm, sự hy sinh và niềm tin vào tương lai.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn