BÀI CA GIỮA CHIẾN HÀO!!!
Hôm nay, trong hòa bình, mỗi bước chân người trẻ đi trên những con đường mới đều có bóng dáng của những người lính cụ Hồ. Và ở đâu đó, giữa tiếng xe chạy rì rầm, bài ca giữa chiến hào vẫn ngân lên như lời nhắc nhở về một thời tuổi trẻ đã sống trọn vẹn vì đất nước.

BÀI CA GIỮA CHIẾN HÀO!!!
Chiến trường miền Nam vào những năm khốc liệt của cuộc kháng chiến. Bom đạn cày xới núi rừng, những con đường chiến lược bị đánh phá ngày đêm. Trong chiến hào ven tuyến đường mở, những Thanh niên xung phong vẫn bám trụ, sẵn sàng ra hiện trường khi tiếng bom vừa dứt.
Cùng đơn vị tôi có đồng chí Quang - là một TNXP còn rất trẻ. Quang không cầm súng ra trận như bộ đội, nhưng trên vai gánh những bao đất, những thùng đạn, cáng thương và cả trách nhiệm giữ cho mạch giao thông không bao giờ đứt. Gương mặt lấm lem bùn đất, đôi bàn tay chai sạn, nhưng trong ánh mắt Quang luôn ánh lên sự lạc quan và kiên cường.
Đêm xuống, khi đơn vị tạm nghỉ trong chiến hào, giữa mùi đất ẩm và khói bom còn vương lại, Quang khẽ cất tiếng hát Giọng hát trầm ấm vang lên trong không gian tĩnh lặng, mang theo giai điệu về quê hương, về mẹ, về những ngày bình yên chưa kịp đến. Tiếng hát ấy lan dọc theo chiến hào, khiến ai nấy đều lắng lại, thấy lòng mình dịu hơn giữa chiến tranh khốc liệt.
Chị Lan – quê Thanh Hóa ngồi cạnh khẽ nói: “Nghe Quang hát, em quên cả mệt.” Dũng cười hiền: “Rồi đất nước mình sẽ yên bình. Khi ấy, mình lại hát giữa đời thường.” phải không các anh em!
Bài ca ấy theo Quang và đồng đội chúng tôi suốt những ngày mở đường, lấp hố bom, đảm bảo giao thông cho đoàn xe ra tiền tuyến. Có những lúc bom nổ rất gần, đất đá vùi lấp cả lối đi, nhưng vừa yên tiếng bom, Quang lại xung phong lao ra trước, vừa làm vừa khe khẽ hát. Với anh, tiếng hát là cách để giữ vững tinh thần, để tin rằng gian khổ nào rồi cũng qua
Trong một lần khắc phục điểm bom phá ác liệt, khi đoàn xe sắp vượt qua thì máy bay địch quay lại đánh phá. Quang cùng tiểu đội nhanh chóng lao ra dẫn đường, san lấp hố bom để kịp giờ thông tuyến. Một tiếng nổ lớn vang lên. Quang ngã xuống ngay bên mép đường còn dang dở. Trước lúc nhắm mắt, anh thì thầm: “Đường… phải thông… cho xe qua…”
Sau ngày miền Nam hoàn toàn giải phóng, con đường năm xưa giờ đã phẳng phiu, xe cộ ngược xuôi. Trên tuyến đường ấy, không còn chiến hào, nhưng trong ký ức chúng tôi những người TNXP ngày ấy, bài ca giữa chiến hào của Quang vẫn vang mãi. Đó là khúc ca của tuổi trẻ - người lính – lặng thầm, bền bỉ và sẵn sàng hy sinh để giữ mạch máu giao thông cho Tổ quốc.
Hôm nay, trong hòa bình, mỗi bước chân người trẻ đi trên những con đường mới đều có bóng dáng của những người lính cụ Hồ. Và ở đâu đó, giữa tiếng xe chạy rì rầm, bài ca giữa chiến hào vẫn ngân lên như lời nhắc nhở về một thời tuổi trẻ đã sống trọn vẹn vì đất nước.



