Bài hát giữa trận mưa bom
Đó là một bài hát về quê hương, về những cánh đồng và dòng sông yên bình. Giữa khói lửa, tiếng hát ấy như mang theo cả một khoảng trời khác – nơi không có chiến tranh.
Bác Đỗ Văn Thắng, cựu chiến binh phường Hồng Bàng, nhớ nhất là một buổi chiều mưa bom khi đơn vị đang trú tạm trong một hố đất.
Tiếng máy bay gầm rú trên đầu, bom nổ dồn dập. Mọi người im lặng, căng thẳng chờ đợi. Bất chợt, một người lính trẻ cất tiếng hát. Giọng hát ban đầu còn run, nhưng rồi dần rõ hơn.
Đó là một bài hát về quê hương, về những cánh đồng và dòng sông yên bình. Giữa khói lửa, tiếng hát ấy như mang theo cả một khoảng trời khác – nơi không có chiến tranh.
“Nghe mà thấy lòng dịu lại,” bác Thắng kể.
Những người khác cũng khe khẽ hát theo. Tiếng hát hòa vào tiếng bom, tạo nên một khung cảnh mà bác nói “không bao giờ quên được”.
Sau trận đó, người lính cất tiếng hát đầu tiên đã không còn nữa. Nhưng bài hát thì vẫn ở lại, trong ký ức của những người còn sống.
“Chiến tranh có thể phá hủy nhiều thứ, nhưng không thể lấy đi tiếng hát trong lòng người,” bác Thắng nói.
Đó là ký ức về một khoảnh khắc rất nhỏ, nhưng đủ để thắp sáng tinh thần giữa những ngày đen tối nhất.



