BÃI MÌN VÀ NGƯỜI DẪN ĐƯỜNG
Trong một nhiệm vụ mở đường cho đoàn xe vận tải, một khu vực bị cài mìn dày đặc khiến cả đội phải dừng lại. Một chiến sĩ công binh đã phối hợp với một nữ dân công có kinh nghiệm để dò tìm và mở lối an toàn, giúp đoàn xe tiếp tục hành quân, đảm bảo tuyến hậu cần không bị gián đoạn.
Tôi là Nguyễn Văn Hòa, từng là chiến sĩ công binh làm nhiệm vụ mở đường trong chiến tranh.
Có những con đường không chỉ bị chặn bởi đất đá, mà còn bị chặn bởi những bãi mìn nguy hiểm.
Hôm đó, đơn vị chúng tôi nhận nhiệm vụ mở một tuyến đường cho đoàn xe chở lương thực và đạn dược.
Khi tiến vào khu vực rừng thấp, Phạm Văn Cường – tổ trưởng công binh – giơ tay ra hiệu dừng lại.
“Có dấu hiệu mìn ở đây,” anh nói nhỏ.
Không khí lập tức trở nên căng thẳng.
Mỗi bước đi lúc này đều có thể là nguy hiểm.
Ngay sau đó, Lê Thị Thu – một nữ dân công có kinh nghiệm hỗ trợ công binh – tiến lên.
Chị nhìn mặt đất rất lâu, rồi nói:
“Đoạn này từng bị rải mìn, nhưng có thể còn lối an toàn ở mép suối.”
Cường gật đầu:
“Chúng ta phải dò từng bước.”
Không ai dám vội vàng.
Cường đi trước, dùng que dò từng centimet đất. Thu đi sát phía sau, quan sát dấu hiệu tự nhiên: cỏ nghiêng, đất lún, vết nứt nhỏ.
Mỗi bước đi đều phải cực kỳ cẩn thận.
Có lúc cả nhóm phải đứng im hàng phút chỉ để kiểm tra một vị trí.
Trời bắt đầu nắng gắt, nhưng không ai dám nghỉ lâu.
Sau gần một giờ căng thẳng, họ phát hiện một lối đi hẹp ven suối, nơi mật độ nguy hiểm thấp hơn.
Thu nói nhỏ:
“Đi theo đây, nhưng phải giữ khoảng cách.”
Cả tổ bắt đầu di chuyển chậm rãi qua khu vực nguy hiểm.
Tôi đi cuối cùng, chỉ nghe rõ tiếng bước chân rất khẽ và tiếng tim đập của chính mình.
Khi qua được khu vực bãi mìn, tất cả mới thở phào.
Đoàn xe phía sau tiếp tục di chuyển qua tuyến đường vừa được mở.
Cường nhìn lại con đường vừa đi qua, nói:
“Chỉ cần sai một bước… là không còn đường quay lại.”
Thu chỉ trả lời:
“Nhưng chúng ta đã đi đúng.”



