Bài thơ viết trên bẹ tre
Vũ là người lính mang tâm hồn nghệ sĩ. Trên đường hành quân dọc dãy Trường Sơn, anh không có giấy bút để làm thơ. Mỗi khi cảm xúc dâng trào trước vẻ đẹp của hoa phong lan rừng hay buổi hoàng hôn trên đỉnh đèo, Vũ lại dùng chiếc dao găm khắc từng câu thơ lên những bẹ tre, bẹ nứa dọc đường đi.
Những câu thơ của anh viết về tình yêu quê hương, về người mẹ nơi quê nhà và niềm tin ngày toàn thắng. Nhiều đoàn quân đi sau, khi dừng chân nghỉ lại ở những bụi tre, đã vô tình đọc được những bài thơ khắc trên bẹ tre ấy. Họ chép lại vào sổ tay của mình, truyền tai nhau đọc dọc đường ra trận. Vũ không ngờ rằng, những bài thơ "không giấy" của mình đã trở thành nguồn động lực tinh thần cho hàng ngàn người lính khác bước tiếp.



