Cựu Thanh niên xung phong

BÀI TOÁN GIAO HÀNG SIÊU TỐC VÀ CÁI GIÁ BẰNG XƯƠNG MÁU TẠI GA LƯU XÁ

Dưới lăng kính của chuyên ngành kỹ thuật Cơ điện và Tự động hóa, bài viết nhìn nhận sự kiện lịch sử bi tráng tại Ga Lưu Xá (Thái Nguyên) đêm 24/12/1972 như một "bài toán Logistics" vĩ đại nhất. Ở đó, sức mạnh của cần cẩu, băng chuyền hiện đại được thay thế hoàn toàn bằng đôi vai trần và máu thịt của 60 liệt sĩ Thanh niên xung phong để giữ vững mạch máu giao thông.

Thái Nguyên01/03/2026Tập thể lớp K59CN-ĐĐT.K04 (Trường Đại học Kỹ thuật Công nghiệp)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ngày nay, khi học về Tự động hóa và Quản lý chuỗi cung ứng, sinh viên ngành Cơ điện chúng tôi luôn được tiếp xúc với những khái niệm hiện đại về ngành giao nhận hàng hóa (Logistics). Để bốc dỡ và luân chuyển hàng vạn tấn hàng hóa một cách nhanh chóng, người ta sử dụng những bến cảng tự động hóa hoàn toàn. Ở đó có những chiếc cần cẩu trục khổng lồ (Gantry crane) với sức nâng hàng chục tấn, những chiếc xe nâng điện chạy thoăn thoắt và các hệ thống băng chuyền dài tít tắp. Người kỹ sư điều hành chỉ cần ngồi trong phòng điều khiển máy lạnh, nhập dữ liệu tải trọng vào phần mềm máy tính là hệ thống sẽ tự động tính toán chính xác mất bao nhiêu phút, bao nhiêu giây để dỡ xong một chuyến hàng. Mọi thứ đều được giải quyết êm ái bằng máy móc, công nghệ và các thuật toán tối ưu.

Thế nhưng, có một "bài toán vận tải" vĩ đại nhất, bi tráng nhất trong lịch sử dân tộc lại không hề có sự xuất hiện của bất kỳ loại máy móc tự động hay phần mềm máy tính nào. Bài toán ấy được giải bằng sức người, bằng máu và sinh mạng ngay tại Cảng cạn Ga Lưu Xá (tỉnh Thái Nguyên) vào đúng đêm Giáng sinh rực lửa cách đây hơn 50 năm.

Vào một buổi chiều mùa hè năm 2025, tập thể sinh viên lớp K59CN-ĐĐT.K04 chúng tôi đứng lặng mình trước đài tưởng niệm Khu di tích lịch sử Quốc gia Đại đội 915. Đọc lại những dòng lịch sử, chúng tôi không khỏi nghẹn ngào và kính phục.

Ngược dòng thời gian về những ngày cuối tháng 12 năm 1972, đế quốc Mỹ điên cuồng mở chiến dịch Linebacker II, dùng siêu pháo đài bay B-52 rải thảm bom hòng đưa miền Bắc Việt Nam "trở về thời kỳ đồ đá". Lúc bấy giờ, Ga Lưu Xá là một trong những đầu mối giao thông huyết mạch quan trọng nhất. Tại đây đang tồn đọng hàng vạn tấn vũ khí, lương thực thực phẩm vô cùng quan trọng vừa được viện trợ, cần phải được bốc dỡ và sơ tán khẩn cấp để chi viện cho chiến trường miền Nam. Đây là một "nút thắt cổ chai" (bottleneck) khổng lồ trong hệ thống chuỗi cung ứng quân sự lúc bấy giờ.

Trong vật lý, Công suất (P) được tính bằng Công thực hiện (A) chia cho Thời gian (t). Khối lượng hàng hóa khổng lồ (A rất lớn), trong khi thời gian lại vô cùng gấp gáp, đếm ngược từng giờ (t rất nhỏ). Điều này đòi hỏi một Công suất bốc dỡ cực kỳ khủng khiếp. Nhưng tại Ga Lưu Xá năm ấy, không hề có cẩu trục, không có xe nâng động cơ. Cỗ máy duy nhất thực hiện công việc nặng nhọc ấy chính là đôi vai trần, đôi bàn tay phồng rộp và sức vóc nhỏ bé của những chàng trai, cô gái Thanh niên xung phong thuộc Đại đội 915, Đội 91 Bắc Thái.

Họ phải chạy đua với thời gian, chạy đua với tốc độ bay của những chiếc B-52 đang mang theo hàng chục tấn bom lao tới. Mỗi một bao gạo, mỗi hòm đạn được vác trên vai các chị, các anh chính là một lực kéo vật lý thuần túy, nhưng lại chứa đựng một sức mạnh tinh thần không thể đo đếm được.

Giữa lúc ca làm việc đang hối hả nhất, khối lượng hàng hóa sơ tán đang vơi dần, thì còi báo động rú lên xé toạc màn đêm lạnh giá. Bầu trời Thái Nguyên chìm trong biển lửa và những tiếng nổ rung chuyển đất trời. Hàng loạt quả bom tàn độc đã trút thẳng xuống khu vực Ga Lưu Xá. Đêm hôm đó, đêm 24 tháng 12 năm 1972, 60 trái tim tuổi đôi mươi, phần lớn là những cô gái mới độ mười tám, đôi mươi, chưa một lần mặc áo cưới, đã vĩnh viễn ngừng đập để giữ an toàn cho những chuyến hàng chi viện. Máu và tuổi thanh xuân rực rỡ của các anh, các chị đã hòa vào lòng đất mẹ Thái Nguyên, tạo nên một bản hùng ca bất tử.

Đứng trước anh linh các liệt sĩ, những sinh viên kỹ thuật chúng tôi nhận ra sự nhỏ bé của những công thức vật lý khô khan. Những siêu máy tính hiện đại nhất ngày nay có thể dễ dàng đo lường được khối lượng hàng hóa, tính toán được tốc độ truyền động của băng chuyền, nhưng sẽ vĩnh viễn không bao giờ có một phương trình toán học nào có thể đo đếm được sức nặng của sự hy sinh và lòng yêu nước ấy.

Tập thể sinh viên lớp K59CN-ĐĐT.K04 xin cúi đầu tự hứa: Chúng tôi sẽ dồn hết tâm sức để học tập, rèn luyện. Chúng tôi mang trong mình khát vọng thiết kế và tạo ra những hệ thống máy móc, những dây chuyền tự động hóa hiện đại nhất để xây dựng quê hương đất nước ngày càng giàu mạnh. Đó là cách duy nhất và thiết thực nhất để thế hệ trẻ chúng tôi đền đáp lại cái giá quá đắt của nền hòa bình, độc lập mà chúng tôi đang được hưởng hôm nay.

(Đính kèm: Ảnh tập thể Chi đoàn K59 dâng hương tại Khu di tích Đại đội 915)

Nguồn tham khảo: - Báo Điện tử Đảng Cộng sản - Bài viết: "Khúc tráng ca của 60 liệt sĩ TNXP Đại đội 915" (https://dangcongsan.vn).

  • Tham quan thực tế tại Khu di tích Quốc gia Đại đội 915, Gia Sàng, Thái Nguyên.

#cauchuyenthoihoalua #TuhaoVietNam #K59TNUT #KyUcSongMai #K59CNDDTK04

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
BÀI TOÁN GIAO HÀNG SIÊU TỐC VÀ CÁI GIÁ BẰNG XƯƠNG MÁU TẠI GA LƯU XÁ | Câu chuyện thời hoa lửa