Bài viết

BÀI VIẾT: HÒA BÌNH KHÔNG CHỈ LÀ KHI TIẾNG SÚNG LẶNG ĐI

BÀI VIẾT: HÒA BÌNH KHÔNG CHỈ LÀ KHI TIẾNG SÚNG LẶNG ĐI

Quảng Ninh25/06/2026Ngô Khánh Huyền-10a3 (Trường THPT Minh Hà)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong tâm trí của một đứa trẻ sinh ra và lớn lên khi đất nước đã hoàn toàn im tiếng súng như em, "hòa bình" từng là một khái niệm thật đơn giản và hiển nhiên. Hòa bình với em khi ấy là mỗi sáng thức dậy được nhìn thấy ánh nắng ngập tràn, là những buổi chiều cùng bạn bè la cà quán xá, hay là những giấc ngủ ngon không chút lo âu. Em đã từng nghĩ, hòa bình đơn giản chỉ là sự vắng bóng của chiến tranh.

Nhưng rồi, thông qua những trang sách, những thước phim tư liệu và đặc biệt là khi tìm hiểu về đề án "Thời hoa lửa", em chợt nhận ra mình đã lầm. Hòa bình chưa bao giờ là điều hiển nhiên. Để có được sự tĩnh lặng của hôm nay, cha anh chúng ta đã phải đánh đổi bằng những năm tháng ồn ào nhất của đạn bom và khói lửa.

Hòa bình, em hiểu ra, chính là sự hy sinh thầm lặng của những người lính tuổi đôi mươi – những người đã gác lại giấc mơ giảng đường để cầm súng bảo vệ biên cương. Đó là những lá thư viết vội trên đường hành quân, là những lời hẹn ước chưa kịp thực hiện, và là cả những thanh xuân mãi mãi nằm lại nơi chiến trường xanh ngắt.

Khi nhìn vào những kỷ vật của một thời rực lửa, em hiểu rằng mỗi phút giây bình yên mình đang có đều được dệt nên từ xương máu và lòng quả cảm của một thế hệ "quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh".

Hòa bình còn là trách nhiệm. Hiểu về hòa bình không phải để đắm chìm trong nỗi đau quá khứ, mà là để trân trọng hơn thực tại. Em hiểu rằng, sống trong hòa bình không có nghĩa là được phép lười biếng hay vô tâm. Trách nhiệm của thế hệ học sinh lớp 10 chúng em hôm nay là phải học tập thật tốt, rèn luyện thật nghiêm túc để xứng đáng với sự đánh đổi vĩ đại của thế hệ đi trước.

Giờ đây, khi bước đi dưới mái trường THPT , được mặc chiếc áo có phù hiệu trường THPT Minh Hà, em không còn nhìn hòa bình như một điều mặc định nữa. Với em, hòa bình là một món quà vô giá mà mỗi chúng ta phải có trách nhiệm giữ gìn và nâng niu bằng tất cả trái tim mình. Cảm ơn "Thời hoa lửa" đã giúp em trưởng thành hơn trong suy nghĩ, để em biết yêu thêm mảnh đất mình đang sống và trân trọng hơn hai tiếng: Hòa bình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn