Bám trụ Thành cổ Quảng Trị
Ông kể rằng mùa hè năm 1972, khi tham gia chiến đấu tại khu vực Thành cổ Quảng Trị, ông mới vừa ngoài đôi mươi. Đơn vị ông nhận nhiệm vụ giữ từng đoạn hào, từng bức tường đổ nát trong lòng thành phố.
Ông kể rằng mùa hè năm 1972, khi tham gia chiến đấu tại khu vực Thành cổ Quảng Trị, ông mới vừa ngoài đôi mươi. Đơn vị ông nhận nhiệm vụ giữ từng đoạn hào, từng bức tường đổ nát trong lòng thành phố.
Những ngày đó, bom pháo dội xuống gần như không ngừng. Ban ngày khó có thể ngẩng đầu lên khỏi chiến hào. Ban đêm tranh thủ vận chuyển đạn, cứu thương và củng cố lại vị trí chiến đấu.
Có những thời điểm, đất trong hào nóng lên vì bom đạn liên tục. Nước uống khan hiếm, lương thực thiếu thốn, nhiều người chỉ còn lại vài ngụm nước ít ỏi chia nhau.
Ông nhớ rõ một buổi chiều, sau một đợt pháo kích dữ dội, đơn vị ông gần như bị vùi lấp một phần chiến hào. Khi khói bụi chưa kịp tan, họ vẫn phải nhanh chóng đào lại đường hào để giữ liên lạc với các mũi khác.
Một người đồng đội trẻ bị thương nặng. Trong điều kiện không thể rút lui, họ phải băng bó tạm thời và thay nhau cáng người ấy về tuyến sau khi có khoảng lặng ngắn giữa hai đợt pháo.
Ông nói:
“Lúc đó không ai nghĩ đến sống chết riêng mình. Chỉ nghĩ nếu mình lùi, thì cả trận địa sẽ bị chia cắt.”
Trận chiến kéo dài nhiều ngày liền. Có người ngã xuống ngay trong chiến hào, có người vẫn tiếp tục chiến đấu cho đến khi không còn đủ sức.
Sau này nhìn lại, ông chỉ nói một câu rất ngắn:
“Tuổi trẻ của chúng tôi ở đó… không có gì ngoài khói lửa, nhưng cũng không thiếu niềm tin.”



