Bàn đàm phán và chiếc ghế trống
Bàn đàm phán và chiếc ghế trống
Tháng 7 năm 1954, tôi ngồi ở một góc phòng họp tại Giơ-ne-vơ, ghi chép cho đoàn. Không có tiếng súng, chỉ có tiếng bút và tiếng giấy lật. Nhưng tôi thấy căng thẳng không kém chiến trường. Trên bàn, các bản dự thảo đổi qua đổi lại, từng câu chữ được cân nhắc. Có lúc cuộc họp tạm dừng, một chiếc ghế vẫn để trống — vị trí của người vừa rời đi để hội ý. Tôi nhìn chiếc ghế đó rất lâu. Nó làm tôi nghĩ đến những người ở Điện Biên vừa đi qua 56 ngày đêm, và bây giờ, kết quả của họ đang được đặt vào từng dòng chữ. Khi hiệp định được thông qua, không ai reo. Chúng tôi chỉ nhìn nhau, thở nhẹ. Tôi hiểu: có những chiến thắng không phát ra âm thanh, nhưng lại quyết định số phận của cả một đất nước.



