Cựu chiến binh

BẢN ĐỒ GIẤU TRONG LÒNG ĐẤT

Trong một chiến dịch mở đường vận chuyển bí mật, một tổ công binh phải đào hầm xuyên qua khu vực đất đá nguy hiểm. Khi bản đồ địa hình bị thất lạc, một chiến sĩ đã dùng trí nhớ và kinh nghiệm để xác định lại hướng đào, giúp hoàn thành tuyến đường quan trọng mà không bị địch phát hiện.

Hà Tĩnh20/04/2026Nguyễn Hải Nam (Xã Kỳ Thượng)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi là Trịnh Văn Nam, từng là chiến sĩ công binh trong những năm chiến tranh.

Công việc của chúng tôi là mở đường, làm hầm, đảm bảo những tuyến vận chuyển bí mật cho đơn vị phía sau. Nghe có vẻ thầm lặng, nhưng lại vô cùng nguy hiểm.

Chiến dịch hôm đó yêu cầu mở một đường hầm xuyên qua khu vực đồi đá để vận chuyển vũ khí và lương thực.

Trong tổ có Đỗ Văn Tâm, người phụ trách chính việc đo hướng và xác định vị trí đào.

Tâm luôn mang theo một tấm bản đồ địa hình đã cũ, được gấp rất cẩn thận trong túi áo.

Nhưng vào một buổi chiều, khi đang di chuyển qua đoạn rừng rậm, cơn mưa lớn bất ngờ ập xuống.

Đất trơn, gió mạnh, mọi người phải dừng lại trú tạm.

Đến khi kiểm tra lại, tấm bản đồ đã bị nước làm hỏng và thất lạc.

Cả tổ im lặng.

Không có bản đồ, việc đào hầm gần như không thể tiếp tục chính xác.

Tâm ngồi xuống đất, lặng rất lâu.

Tôi nói:
“Giờ phải xin chỉ đạo lại thôi.”

Nhưng Tâm lắc đầu:
“Không kịp đâu anh. Nếu chờ, tiến độ sẽ bị lộ.”

Lúc đó, Nguyễn Thị Mai Anh – một dân công tham gia hỗ trợ đào hầm – lên tiếng:
“Tôi nhớ hướng này… vì tôi đi qua đây nhiều lần.”

Mọi người nhìn cô, hơi ngạc nhiên.

Mai Anh tiếp tục:
“Đồi bên kia có một tảng đá lớn hình chữ L. Từ đó đi chéo xuống sẽ đúng vị trí cần đào.”

Tâm đứng dậy:
“Chị chắc không?”

Mai Anh gật đầu:
“Không chắc tuyệt đối… nhưng tôi tin vào trí nhớ của mình.”

Không còn lựa chọn khác, cả tổ quyết định tiếp tục theo hướng cô chỉ.

Tâm dùng kinh nghiệm và dấu hiệu tự nhiên để kiểm tra lại từng điểm.

Cả nhóm vừa đào vừa điều chỉnh hướng liên tục.

Có lúc tưởng như lệch, nhưng cuối cùng vẫn khớp với khu vực mục tiêu.

Sau nhiều ngày làm việc trong điều kiện thiếu thốn, đường hầm đã được hoàn thành an toàn, không bị địch phát hiện.

Khi hoàn tất, Tâm nói:
“Không có bản đồ… nhưng có những người nhớ đường trong lòng.”

Mai Anh chỉ cười:
“Tôi chỉ nhớ những con đường mình đã đi qua thôi.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn