Bản đồ trong balo ướt
Trong một chuyến hành quân bí mật, tổ trinh sát mang theo một tấm bản đồ quan trọng. Khi gặp mưa lớn và bị địch truy đuổi, bản đồ bị ướt và gần như không thể đọc được. Nhờ trí nhớ, sự đoàn kết và sự giúp đỡ của người dân địa phương, họ vẫn hoàn thành nhiệm vụ, giữ an toàn tuyến đường hành quân.
Rừng sâu những ngày mưa trở nên trơn trượt và mù mịt. Nguyễn Văn Khoa cùng tổ trinh sát nhận nhiệm vụ dẫn đường cho đơn vị chủ lực vượt qua khu vực hiểm trở.
Trong balo của Khoa có một tấm bản đồ quan trọng – chỉ đường duy nhất qua khu rừng.
Trương Thị Hà đi cùng để truyền tin giữa các nhóm. Cô luôn cẩn thận giữ liên lạc và ghi nhớ từng đoạn đường.
Ông Ba Nhiêu, người dân địa phương, được mời dẫn đường. Ông nói:
“Rừng này thay đổi nhanh lắm, chỉ có người quen mới đi được.”
Khi cả đội vừa vào sâu trong rừng, trời đổ mưa lớn. Đất bùn trơn trượt, tầm nhìn giảm mạnh.
Đột nhiên, một tốp địch xuất hiện phía sau. Trung đội trưởng Đặng Văn Minh ra hiệu:
“Tản ra! Giữ im lặng!”
Trong lúc di chuyển gấp, Khoa vấp ngã. Balo bị rơi xuống suối nhỏ. Tấm bản đồ bị ướt sũng.
Khoa hoảng hốt:
“Bản đồ… hỏng rồi!”
Không còn thời gian để hoang mang, Minh lập tức nói:
“Bình tĩnh. Khoa, cậu nhớ gì về đường đi?”
Khoa nhắm mắt lại, cố nhớ từng chi tiết đã học thuộc. Hà cũng hỗ trợ:
“Anh từng nói có cây đa ba nhánh gần suối lớn!”
Ông Ba Nhiêu gật đầu:
“Đúng! Qua đó là ra đường chính.”
Cả nhóm quyết định tiếp tục di chuyển theo trí nhớ và dấu hiệu tự nhiên. Mưa vẫn không ngớt, địch vẫn truy lùng phía sau.
Khoa vừa đi vừa nhẩm lại lộ trình. Hà đánh dấu đường bằng ký hiệu nhỏ để tránh lạc.
Một lần, họ suýt đi sai hướng, nhưng ông Ba Nhiêu kịp thời chỉnh lại:
“Không phải lối này, rẽ trái!”
Sau nhiều giờ căng thẳng, họ cũng đến được điểm an toàn, nơi đơn vị chủ lực đang chờ.
Minh thở phào:
“Không có bản đồ, nhưng chúng ta vẫn đến được đích.”
Khoa nhìn balo ướt, cười nhẹ:
“Lần sau tôi sẽ nhớ đường bằng đầu luôn.”



