Bản Hùng Ca Giữ Đất
Cựu chiến binh Ngô Văn Kỳ Lạng Sơn 1979: Bản Hùng Ca Giữ Đất
Lạng Sơn 1979: Bản Hùng Ca Giữ Đất
Tháng Giêng năm 1979, trời lập xuân nhưng cái rét của vùng biên ải vẫn sắc như dao cắt. Đó là thời điểm ông Ngô Văn Kỳ khoác lên mình màu áo lính, bước chân vào cuộc hành quân thần tốc hướng về Lạng Sơn. Trên vai người tân binh trẻ tuổi ấy, chiếc ba lô nặng trĩu xuống. Nó nặng không chỉ bởi cơ số đạn dược, tư trang, mà còn bởi nỗi lo cho quê nhà phía sau. Mỗi bước chân tiến về phía trước là một bước xa dần mái nhà êm ấm, nhưng cũng là một bước để chắn che cho sự bình yên của những người thân yêu đang ngóng đợi.
· Ánh Mắt Nơi Chiến Hào
Lạng Sơn những ngày ấy, đất trời như rung chuyển. Tiếng pháo gầm thét xé toạc màn sương mù đặc quánh của núi rừng biên cương. Khói lửa phủ lên những địa danh quen thuộc một màu tang tóc.
Giữa cái sống và cái chết cận kề, điều mà ông Kỳ nhớ nhất không phải là nỗi sợ hãi, mà là ánh mắt bình tĩnh lạ thường của những người đồng đội trước giờ nổ súng. Đó là những ánh mắt không vẩn đục, kiên định nhìn thẳng về phía quân thù. Chính sự tĩnh lặng đầy bản lĩnh ấy đã truyền lửa cho ông.
Ông thường tự nhủ với lòng mình và với anh em: "Chúng tôi chiến đấu không phải vì căm thù mù quáng, mà vì sau lưng là làng xóm, là gia đình, là đường biên cương thiêng liêng không thể lùi bước." Tư tưởng ấy đã biến thành sức mạnh, biến những chàng trai trẻ thành những bức tường thành bằng xương bằng thịt.
· Nhịp Thở Của Đất
Những đêm nằm dưới hầm kèo, giữa những đợt pháo kích tạm ngưng, không gian tĩnh lặng đến gai người. Ông Kỳ nằm đó, áp tai xuống nền đất lạnh, nghe rõ nhịp tim mình hòa cùng nhịp thở của đất trời Lạng Sơn. Mảnh đất này đang đau thương, và ông cảm thấy mình là một phần máu thịt đang đập cùng nỗi đau và sức sống của nó. Có những lúc cơn đói và sự mệt mỏi kéo đến bủn rủn chân tay, tưởng chừng như kiệt sức. Nhưng rồi, chỉ cần ngước lên nhìn thấy đồng đội vẫn đang ghì chặt tay súng, đứng vững ở vị trí chiến đấu, ông lại cắn răng, tự xốc lại tinh thần: "Không được phép gục ngã." Sự kiên cường của người bên cạnh chính là mệnh lệnh không lời cho người còn lại.
· Vết Sẹo Của Thời Gian
Chiến tranh đi qua, ông Ngô Văn Kỳ trở về, mang theo hành trang là những bài học đắt giá mà trường học lớn nhất cuộc đời đã dạy. Chiến tranh dạy ông hiểu tận cùng thế nào là mất mát, đau thương, nhưng cũng dạy ông biết trân trọng từng phút giây được sống trong hòa bình.
Khi rời xa tiền tuyến, ông không chỉ mang về tấm thân đã dạn dày sương gió, mà còn mang theo những vết sẹo. Có những vết sẹo hằn trên da thịt, nhưng cũng có những vết sẹo nằm sâu trong ký ức suốt cả cuộc đời – nơi lưu giữ hình ảnh những người đồng đội đã nằm lại, để đường biên cương mãi mãi vẹn nguyên.



