Bài viết

BẢN HÙNG CA TRÊN ĐẤT ĐỎ: TIẾNG SÁO VÀ NGỌN LỬA

Vào năm thứ mười của cuộc đại chiến, Cao điểm 105 không còn là một ngọn đồi xanh tốt. Nó đã biến thành một "cối xay thịt" đúng nghĩa. Nhìn từ xa, ngọn đồi trơ trụi như một chiếc xương trắng bị gặm dở, chi chít những vết sẹo do pháo phang và hầm hào đan xen như mạng nhện. Người ta nói rằng, đất ở đây không còn màu nâu, nó đã chuyển sang màu tím sẫm vì thấm quá nhiều máu.

Cần Thơ22/12/2025Trần Thị Kim Ngân (xã Tân Long)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
BẢN HÙNG CA TRÊN ĐẤT ĐỎ: TIẾNG SÁO VÀ NGỌN LỬA

BẢN HÙNG CA TRÊN ĐẤT ĐỎ: TIẾNG SÁO VÀ NGỌN LỬA

Vào năm thứ mười của cuộc đại chiến, Cao điểm 105 không còn là một ngọn đồi xanh tốt. Nó đã biến thành một "cối xay thịt" đúng nghĩa. Nhìn từ xa, ngọn đồi trơ trụi như một chiếc xương trắng bị gặm dở, chi chít những vết sẹo do pháo phang và hầm hào đan xen như mạng nhện. Người ta nói rằng, đất ở đây không còn màu nâu, nó đã chuyển sang màu tím sẫm vì thấm quá nhiều máu.

Vinh là tiểu đội trưởng của một nhóm công binh cảm tử. Nhiệm vụ của họ rất đơn giản nhưng cũng đầy nghiệt ngã: Sống sót để giữ cho con đường huyết mạch dưới chân đồi không bị tắc nghẽn. Giữa những cơn mưa bom tạt trắng mặt, thứ duy nhất giúp Vinh không phát điên là một cây sáo trúc già, trên thân sáo khắc ba chữ nhỏ: "Hẹn ngày về". Mùa khô năm ấy khắc nghiệt đến mức nước uống quý hơn vàng. Đêm nọ, sau một tuần giao tranh không nghỉ, một sự im lặng kỳ lạ bao trùm lấy cao điểm. Cả hai bên đều đã quá kiệt quệ để bóp cò. Vinh ngồi tựa lưng vào vách hầm ẩm ướt, nhìn lên những ngôi sao xa xôi bị che lấp bởi màn khói đen. Anh rút cây sáo ra, những ngón tay đầy vết chai sần và thuốc súng bắt đầu nhảy múa trên những lỗ sáo. Giai điệu cất lên — ban đầu run rẩy, sau đó vút cao, trong trẻo như tiếng một loài chim huyền thoại đang hót giữa rừng cháy.

Bên kia chiến tuyến, cách đó chưa đầy trăm mét, những người lính đối phương cũng buông súng. Một người lính trẻ bên phía bên kia, vốn là một sinh viên nhạc viện bị đẩy vào cuộc chiến, đã run rẩy rút chiếc kèn harmonica ra. Một bản hòa tấu không lời vang lên giữa hai trận tuyến. Không có lệnh ngừng bắn nào được ký kết. Nhưng đêm đó, thần chết đã ngủ quên. Họ không phải là kẻ thù, họ chỉ là những linh hồn cô đơn đang bấu víu vào âm nhạc để tìm lại hình bóng quê nhà.

Bình minh ngày hôm sau phá tan sự yên bình ngắn ngủi bằng một đợt pháo chuẩn bị kinh hoàng. Quân địch quyết tâm san phẳng Cao điểm 105. Mặt đất bị lật tung, không khí đặc quánh mùi khói độc. Vinh nhận lệnh phải lên đỉnh đồi để cắm lại lá cờ dẫn hướng cho pháo binh quân ta. Anh băng qua những hố vôi nồng nặc, bước qua những người đồng đội đã vĩnh viễn nằm lại. Khi lên đến đỉnh, một mảnh pháo găm vào ngực trái, Vinh ngã xuống. Trong hơi thở đứt quãng, anh không thấy sợ hãi. Anh nhìn thấy những cánh đồng lúa chín vàng của quê hương, thấy bóng dáng mẹ già tựa cửa.

Anh dùng chút sức tàn cuối cùng, không phải để cầm súng, mà để đưa cây sáo lên môi. Tiếng sáo lần này không vang vọng, nó chỉ là một hơi thở dài, một âm thanh trầm buồn hòa vào gió. Vinh nằm xuống, tay vẫn nắm chặt cây sáo gãy. Máu của anh chảy xuống, nhuộm đỏ những bông hoa lau trắng đang bắt đầu mọc lên từ tro bụi.

Trận đánh kết thúc. Quân ta giữ vững cao điểm, nhưng tiểu đội của Vinh không còn ai trở về. Nhiều năm sau, khi chiến tranh chỉ còn là những dòng chữ được in trong sách giáo khoa, người ta tìm thấy dưới lớp đất sâu ở Cao điểm 105 một cây sáo trúc đã hóa thạch, cứng như đá nhưng vẫn giữ nguyên hình dáng. Kỳ lạ thay, mỗi khi gió mùa thổi qua các khe đá trên đỉnh đồi, những người hành hương vẫn nghe thấy một giai điệu du dương, trầm mặc.

Người dân vùng này tin rằng, linh hồn của Vinh và những người lính năm ấy đã hóa thành gió, thành hoa, và tiếng sáo của họ chính là lời nhắc nhở cho hậu thế: “Hòa bình được dệt nên từ những trái tim biết yêu cái đẹp ngay cả trong lầm than”./.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn