Bài viết

Bản Lĩnh Thép Và Ký Ức 128 Ngày Đêm Bám Trụ Đồi Tức Dụp

Đỗ Khánh Linh

Thái Nguyên22/08/2026phường Trần Nhân Tông (Phường Trần Nhân Tông)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
Bản Lĩnh Thép Và Ký Ức 128 Ngày Đêm Bám Trụ Đồi Tức Dụp
image.png

Nằm nép mình dưới chân ngọn núi Cô Tô hùng vĩ thuộc vùng Bảy Núi (An Giang), đồi Tức Dụp từng được đối phương gọi là ngọn đồi “hai triệu đô” vì lượng bom đạn khổng lồ cùng chi phí đắt đỏ mà quân đội Mỹ đã trút xuống nhằm san phẳng nơi đây. Thế nhưng, giữa mưa bom bão đạn và vòng vây khép chặt, ý chí kiên cường của các chiến sĩ cách mạng vẫn không hề lay chuyển. Ở tuổi 92, Đại tá, Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Lê Thành Cư (Hai Cư) vẫn vẹn nguyên ký ức về cuộc chiến đấu gian khổ kéo dài suốt 128 ngày đêm trên mảnh đất lửa này.

Trong suốt bốn tháng ròng rã bám trụ cứ điểm, những người lính hoàn toàn không có một hạt cơm lót dạ, cơn đói cồn cào thắt nghẽn từng khúc ruột. Để sinh tồn, các chiến sĩ đã nghĩ ra cách tận dụng củ nần rừng – một loại củ chứa độc tố nguy hiểm có thể làm tê liệt vòm họng và đe dọa tính mạng nếu không biết chế biến. Bằng kinh nghiệm thực tế, ông Cư cùng đồng đội xắt mỏng từng miếng củ nần như tờ giấy, đem ngâm nước nhiều ngày liền để khử sạch vị đắng và độc chất trước khi đem nấu. Đến khi củ nần cạn kiệt, họ lại đào rễ cỏ tranh nhai đỡ đói; dù vị rễ cây đắng chát làm tê cứng đầu lưỡi nhưng lại giúp xoa dịu đi cơn đói đang cào xé từng giờ.

Bên cạnh cái đói, việc thiếu hụt muối khoáng nghiêm trọng cũng khiến cơ thể người lính bị phù nề, chân tay rã rời không còn sức cầm súng. Trước tình cảnh hiểm nghèo, ông Hai Cư và các đồng đội đã nảy ra sáng kiến đốt rễ cây rau dền gai – loài cây dại mọc rải rác trên vách đá – thành tro mịn, sau đó hòa vào nước và gạn lấy phần nước trong để uống. Thứ nước tro mặn chát, nồng mùi khói ấy đã trở thành nguồn bổ sung điện giải vô giá, giúp các chiến sĩ giữ vững sức lực để đứng vững trên triền đá.

Không chỉ thiếu lương thực, việc bị đối phương phong tỏa hoàn toàn nguồn nước sinh hoạt cũng đẩy các chiến sĩ vào cơn khát khốc liệt. Khi những thân dây leo trong rừng bị chặt tận gốc mà không còn rỉ ra giọt nước nào, bộ đội buộc phải liều mình bò ra các bãi đất trống giữa làn sương sớm để húp từng ngụm nước tù đọng ở các vũng chân trâu. Dẫu thứ nước ấy hòa lẫn bùn đất cùng mùi hôi nồng của gia súc, người lính vẫn tự nhủ đó là dòng nước ngọt ngào để có thêm nghị lực sống và quyết tâm giữ vững trận địa.

Sự khắc nghiệt của chiến trường còn hằn sâu qua những vết thương không có thuốc tê hay kháng sinh hỗ trợ điều trị, buộc quân y phải dùng các bài thuốc dân gian để cứu chữa. Đau thương hơn cả là những lúc đồng đội hy sinh, trong điều kiện bị bao vây ngặt nghèo và thiếu đất để đào huyệt mộ, các anh đành phải đặt thi hài liệt sĩ vào sâu trong kẽ đá rồi xếp đá lại che chắn. Những lúc mùa mưa lũ tràn qua hay thú rừng bới tung nơi an nghỉ của đồng đội, những người còn sống chỉ biết nuốt nước mắt và uất hận vào trong lòng để tiếp tục chiến đấu.

Điểm tựa vững chắc giúp các chiến sĩ trụ vững trên đồi chính là tấm lòng son sắt của người dân địa phương. Bất chấp sự kiểm soát gắt gao của mạng lưới đồn bốt giặc, bà con vẫn mưu trí giấu từng bao gạo, gói thực phẩm quanh các ngôi chùa vùng Bảy Núi như chùa Sôm Sây hay chùa B-52. Những chuyến băng rừng trong đêm tối của các bà, các mẹ đã tiếp sức kịp thời cho bộ đội trên cao điểm. Ngày nay, Tức Dụp đã khoác lên mình màu xanh ngút ngàn và trở thành điểm tham quan lịch sử, nhưng trang sử bi tráng và tinh thần quả cảm của thế hệ ông Hai Cư vẫn mãi là khúc tráng ca bất tử về giá trị của độc lập, tự do.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn