Bài viết

Ban Mai Ngày thắng trận

Hải Phòng19/01/2026Nguyen van vinh (Đoàn TNCS Hồ Chí Minh phường Nguyễn Trãi)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

8. TIẾNG HÁT GIỮA CHIẾN TRƯỜNG

Giữa những ngày chiến dịch căng thẳng ở Điện Biên Phủ năm 1954, giờ nghỉ đối với người lính là điều vô cùng hiếm hoi. Sau một đợt tiến công ác liệt, chiến trường tạm lắng trong khoảnh khắc ngắn ngủi. Khói súng còn quẩn quanh trên những ngọn đồi trọc, chiến hào loang lổ bùn đất và mùi thuốc đạn.

Trong lòng chiến hào hẹp, những người lính ngồi tựa lưng vào vách đất, tranh thủ lau vội mồ hôi, chỉnh lại băng bó. Sự mệt mỏi hiện rõ trên từng khuôn mặt, nhưng không ai than vãn. Ai cũng hiểu rằng, chỉ ít phút nữa thôi, trận đánh mới lại bắt đầu.

Bất chợt, từ cuối chiến hào vang lên một giọng hát trầm ấm, chậm rãi:
“Đoàn quân Việt Nam đi, chung lòng cứu quốc…”

Đó là “Tiến quân ca” – bài hát đã theo họ suốt những năm tháng kháng chiến. Ban đầu chỉ có một người cất tiếng, rồi hai người, ba người, cả chiến hào dần hòa giọng. Tiếng hát không vang to, có lúc ngắt quãng vì mệt, nhưng lại vang vọng sâu lắng giữa núi rừng Tây Bắc.

Âm thanh ấy như xua tan cái lạnh, cái đói, át đi cả tiếng pháo vọng từ xa. Trong khoảnh khắc ấy, những người lính quên đi hiểm nguy đang chờ phía trước. Họ nhớ về quê hương, về những mái nhà đơn sơ, về mẹ già, vợ trẻ và những đứa con chưa kịp gọi tiếng “cha”.

Người chỉ huy đứng lặng im nghe anh em hát. Ông hiểu rằng, súng đạn có thể tiêu hao sức lực, nhưng niềm tin và tinh thần thì không gì có thể khuất phục. Tiếng hát ấy chính là sức mạnh vô hình giúp bộ đội vững vàng hơn trước giờ xung phong.

Khi bài hát dứt, chiến hào lại trở về với sự im lặng căng thẳng. Nhưng trong tim mỗi người, giai điệu “Tiến quân ca” vẫn còn vang mãi, tiếp thêm cho họ niềm tin rằng: cuộc chiến này nhất định thắng lợi.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Ban Mai Ngày thắng trận | Câu chuyện thời hoa lửa