Cựu Thanh niên xung phong

BÀN TAY NẮM LẠI TRONG BÓNG TỐI

Hà Tĩnh11/04/2026LÊ TỬ VƯƠNG (THÔN 4)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

“Trong bóng tối… có một bàn tay đã nắm lấy tôi,” bà Mai nói, giọng run nhẹ.

Năm 1972, bà cùng gia đình sơ tán về vùng quê. Những ngày ấy, bom đạn luôn rình rập, mọi người thường phải trú trong hầm sâu.

“Một đêm, tiếng bom rơi dồn dập,” bà kể. “Hầm rung chuyển, đất cát rơi xuống, rồi bất ngờ… sập một phần.”

Mọi thứ chìm trong bóng tối đặc quánh. Không ai nhìn thấy ai, chỉ còn tiếng thở gấp và tiếng gọi hoảng loạn.

“Tôi bị kẹt lại, không cử động được,” bà nhớ lại. “Tôi sợ đến mức không thốt nên lời.”

Ngay lúc đó, một bàn tay chạm vào tay bà… rồi nắm chặt.

“Không ai nói gì,” bà kể. “Chỉ là một cái nắm tay… nhưng khiến tôi bình tĩnh lại.”

Hai người cứ nắm tay nhau trong bóng tối, chờ đợi.

Một lúc sau, mọi người bên ngoài đào được lối vào, kéo từng người ra.

“Khi tôi được đưa ra ngoài, tôi quay lại tìm… nhưng không biết người đã nắm tay mình là ai.”

Không ai trong hầm nhớ rõ khoảnh khắc ấy, không ai nhận là người đã nắm tay bà.

Bà lặng đi:
“Có thể đó là một người xa lạ… cũng có thể là một người đã không kịp ra ngoài.”

Bà nhìn xa xăm:
“Nhưng tôi biết, chính cái nắm tay ấy đã giữ tôi lại với sự sống. Đôi khi, trong chiến tranh, con người cứu nhau… chỉ bằng một cử chỉ rất nhỏ.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn