Bảo An 5C TH Cải Đan: Câu chuyện thời hoa lửa của người lính lái xe Nguyễn Khắc Toàn
Bài viết về người lính lái xe Nguyễn Khắc Toàn qua cảm nhận của bạn Lèng Bảo An chi đội 5C - Liên đội TH Cải Đan phường Sông Công, tỉnh Thái Nguyên.
Ông Nguyễn Khắc Toàn sinh năm 1970, tại tỉnh Thái Nguyên nơi những đồi chè trải dài như sóng. Tuổi thơ của ông gắn liền với con đường đất đỏ, với tiếng ve mỗi trưa hè và những buổi chiều chạy chân trần về nhà khi mẹ gọi cơm. Lớn lên trong những năm đất nước còn nhiều gian khó, ông sớm hiểu rằng có những con đường không chỉ dành cho tuổi thơ, mà còn dành cho trách nhiệm.
Năm tròn mười tám tuổi, ông viết đơn tình nguyện nhập ngũ. Ngày lên đường, mẹ ông không khóc. Mẹ chỉ đặt vào tay ông một chiếc khăn tay nhỏ, nói khẽ:
— Khi nào nhớ nhà, con cứ cầm nó, rồi con sẽ mạnh mẽ hơn.
Ông được phân về Trung đoàn vận tải thuộc Quân khu 1. Công việc của ông không phải trực tiếp cầm súng nơi tuyến đầu, mà là lái xe chở lương thực, thuốc men và đạn dược đến các đơn vị. Nhưng ông hiểu rằng, mỗi chuyến xe an toàn là thêm một niềm hy vọng cho đồng đội.
Con đường vận tải mà ông đi qua quanh co, nhiều đoạn dốc đứng và đầy sương mù. Có những đêm, ông lái xe trong im lặng, chỉ có ánh đèn vàng le lói và tiếng động cơ trầm đều. Bên ngoài, núi rừng tối đen như một bức tường khổng lồ.
Một lần, giữa đêm khuya, xe của ông gặp sự cố giữa đoạn đường vắng. Không có ai xung quanh, chỉ có gió lạnh thổi qua tán cây. Ông bước xuống, tay run vì lạnh nhưng vẫn cố kiểm tra từng bộ phận. Trong khoảnh khắc đó, ông nhớ đến chiếc khăn tay của mẹ. Ông lấy nó ra, lau vội mồ hôi trên trán, rồi tự nhủ:
— Mình không được bỏ cuộc. Phía trước còn có đồng đội đang chờ.
Sau hơn một giờ, cuối cùng ông cũng sửa xong xe. Khi động cơ nổ lại, âm thanh ấy vang lên như một lời khẳng định. Ông tiếp tục hành trình, đôi mắt sáng lên niềm quyết tâm.
Những năm tháng ấy, ông không nhớ mình đã đi bao nhiêu chuyến, qua bao nhiêu con đường. Ông chỉ nhớ những cái bắt tay thật chặt của đồng đội khi nhận hàng, những nụ cười giữa gian khó, và cảm giác tự hào khi biết mình là một phần của điều lớn lao hơn bản thân.
Một buổi sáng sớm, khi mặt trời vừa ló sau dãy núi, ông dừng xe trên một con đèo cao. Ông bước xuống, nhìn về phía chân trời. Ánh nắng chiếu lên vai áo lính, ấm áp và rực rỡ. Trong giây phút ấy, ông hiểu rằng tuổi trẻ của mình, dù gian khổ, cũng đẹp như chính ánh bình minh này.
Nhiều năm sau, khi trở về cuộc sống bình thường, ông Toàn vẫn giữ chiếc khăn tay cũ. Nó đã sờn đi theo năm tháng, nhưng với ông, đó là biểu tượng của lòng dũng cảm, của tình yêu gia đình, và của một thời hoa lửa không bao giờ quên.
Và mỗi khi có ai hỏi về những năm tháng ấy, ông chỉ mỉm cười và nói:
— Đó là quãng đời mà tôi đã sống hết mình, vì đồng đội, vì niềm tin, và vì đất nước.
Sau khi rời quân ngũ, ông Nguyễn Khắc Toàn trở về với cuộc sống đời thường. Hiện nay, ông đang sống tại Sông Công, một thành phố yên bình thuộc tỉnh Thái Nguyên. Nơi đây không còn những con dốc hiểm trở hay những chuyến xe xuyên đêm, mà thay vào đó là những buổi sáng yên tĩnh, tiếng chim hót bên hiên nhà, và những buổi chiều ông chăm sóc khu vườn nhỏ của mình.
Người hàng xóm thường thấy ông ngồi trước cửa, lặng lẽ nhìn về phía xa, như đang nhớ lại một điều gì đó. Trên bức tường trong nhà, ông vẫn treo bộ quân phục cũ đã bạc màu theo năm tháng. Đối với người khác, đó chỉ là một kỷ vật. Nhưng với ông, đó là cả một phần tuổi trẻ.
Thỉnh thoảng, khi lũ trẻ trong xóm đến chơi và hỏi:
— Ông ơi, ngày xưa ông làm gì?
Ông chỉ cười hiền, ánh mắt sâu và ấm:
— Ông từng lái xe, chở niềm tin đi qua núi rừng.
Lũ trẻ không hiểu hết câu nói ấy, nhưng chúng cảm nhận được niềm tự hào trong giọng nói của ông.
Cuộc sống bây giờ giản dị. Mỗi sáng ông dậy sớm, pha một ấm trà, nhìn ánh nắng dần phủ lên mái nhà. Không còn tiếng động cơ, không còn những chuyến đi xa, nhưng trong tim ông, ngọn lửa của một thời hoa lửa vẫn luôn âm ỉ cháy.
Ông Nguyễn Khắc Toàn — người lính vận tải năm nào — giờ đây là một người bình thường giữa đời thường. Nhưng chính sự bình thường ấy lại là minh chứng cho một thời ông đã sống phi thường, âm thầm, bền bỉ, và đầy lòng can đảm.


