Bát canh lá bép giữa rừng già
Bát canh lá bép giữa rừng già
Năm 1972, đơn vị chúng tôi hành quân vào chiến trường Đông Nam Bộ. Đó là những ngày tháng "xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước" mà lòng phơi phới dậy tương lai, nhưng thực tế gian khổ thì không bút mực nào tả xiết. Cái đói, cái khát và những trận sốt rét rừng kinh hoàng là kẻ thù thường trực bên cạnh bom đạn Mỹ.
Cơn sốt rét giữa đại ngàn
Tôi nhớ như in một buổi chiều mưa tầm tã ở vùng biên giới Việt - Cam. Thằng Lâm, người bạn thân nhất của tôi quê ở Nam Định, bỗng đổ gục xuống bên gốc cây kơ-nia. Người nó nóng như hòn than nhưng môi lại tím tái, run bần bật vì cơn sốt rét ác tính hành hạ. Lúc đó, lương thực cạn kiệt, thuốc men cũng chẳng còn bao nhiêu.
Tôi nhìn bạn mình lịm dần mà lòng đau thắt. Đơn vị phải tiếp tục hành quân để kịp hội quân đúng giờ G, tôi được lệnh ở lại cùng một đồng chí y tá để chăm sóc Lâm, hẹn sẽ đuổi theo đoàn sau.
Bát canh thắm đượm tình đồng chí
Giữa rừng già mưa mịt mù, tôi đi tìm rau rừng để nấu chút nước ấm cho Lâm uống. May mắn sao, tôi phát hiện ra một vạt lá bép (rau sắng rừng) xanh mướt. Tôi vội vàng hái một nắm, dùng chiếc ca sắt hoen rỉ, nhóm lửa bằng củi ướt khói mù mịt để nấu một bát canh "không muối, không mỡ".
Khi bát canh lá bép nóng hổi được bưng đến miệng, Lâm khẽ mở mắt. Tôi đỡ đầu nó lên, thì thầm:
"Ráng uống đi mày, uống để còn sức mà đi tiếp. Sài Gòn đang đợi anh em mình, quê nhà đang đợi mày về cưới vợ đấy!"
Lâm run run uống từng hụm nước canh thanh ngọt của đại ngàn. Kỳ lạ thay, bát canh dân dã ấy như có phép màu, hoặc chính tình cảm của chúng tôi đã tiếp thêm sức mạnh cho nó. Sáng hôm sau, cơn sốt hạ dần, Lâm đã có thể gượng dậy, chống gậy tre cùng tôi cắt rừng đuổi theo đơn vị.
Những ngày tháng hòa bình
Sau này, khi đất nước hoàn toàn giải phóng vào mùa xuân năm 1975, tôi và Lâm đều may mắn sống sót trở về. Mỗi lần gặp lại nhau vào ngày 30/4 hằng năm, chúng tôi lại nhắc về bát canh lá bép năm ấy.
Chiến tranh có thể lấy đi tuổi thanh xuân, lấy đi xương máu, nhưng nó không bao giờ khuất phục được tình đồng đội thiêng liêng. Chính những bát canh rau rừng, những mẩu lương khô chia đôi ấy đã tạo nên sức mạnh để chúng tôi đi đến ngày toàn thắng.
Câu chuyện của tôi chỉ là một lát cắt nhỏ trong muôn vàn những hy sinh thầm lặng của thế hệ cha ông. Hy vọng nó giúp bạn hiểu thêm về vẻ đẹp tâm hồn của người lính Bộ đội Cụ Hồ.



