Bát cháo lúc nửa đêm
Bát cháo lúc nửa đêm
Đêm 30 tháng 4 năm 1972, trong một trạm quân y gần Quảng Trị, tôi đang nấu cháo cho thương binh. Bom vẫn nổ xa xa. Một anh lính trẻ được cáng vào, người đầy máu, nhưng vẫn tỉnh. Anh nắm tay tôi, hỏi rất nhỏ: “Có nóng không chị?” Tôi hiểu anh hỏi bát cháo. Tôi thổi từng thìa, đút cho anh. Anh ăn được vài thìa thì ngủ đi. Sáng hôm sau, anh không tỉnh lại nữa. Bát cháo còn dở. Tôi dọn đi mà tay run. Trong chiến tranh, đôi khi thứ giữ người ta lại với sự sống không phải là thuốc, mà là một bát cháo nóng giữa đêm.



