Bát cơm chia đôi
Trong một lần hành quân dài ngày giữa rừng sâu, đơn vị chúng tôi gần như cạn sạch lương thực. Mỗi người chỉ còn lại đúng một nắm cơm nhỏ cho cả ngày. Buổi trưa hôm ấy, khi dừng chân nghỉ ngơi, tôi thấy anh tổ trưởng lặng lẽ bẻ đôi phần cơm của mình, đưa một nửa cho chiến sĩ trẻ nhất đơn vị vì cậu ấy đã mấy ngày liền bị sốt rét.
Không ai nói gì, nhưng ai cũng nhìn thấy. Anh tổ trưởng chỉ cười, bảo: “Tôi còn chịu được, chú mày phải khỏe để còn đi tiếp.” Bát cơm hôm ấy không no bụng, nhưng lại khiến chúng tôi ấm lòng suốt cả chặng đường dài. Giữa bom đạn khốc liệt, chính tình đồng đội giản dị ấy đã giúp chúng tôi vượt qua mọi gian khổ.



