Khác

Bát cơm chia đôi

Bát cơm chia đôi Giữa những năm tháng chiến tranh gian khổ, khi cái đói đôi khi còn đến trước cả tiếng súng, bát cơm đối với người lính không chỉ là bữa ăn – mà là cả sự sống. Đơn vị của Lợi đóng quân sâu trong rừng. Tiếp tế khó khăn, lương thực phải dè sẻn từng ngày. Có những hôm, mỗi người chỉ được một bát cơm nhỏ, ăn với muối vừng hoặc vài cọng rau rừng

Hà Tĩnh06/04/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Bát cơm chia đôi Giữa những năm tháng chiến tranh gian khổ, khi cái đói đôi khi còn đến trước cả tiếng súng, bát cơm đối với người lính không chỉ là bữa ăn – mà là cả sự sống. Đơn vị của Lợi đóng quân sâu trong rừng. Tiếp tế khó khăn, lương thực phải dè sẻn từng ngày. Có những hôm, mỗi người chỉ được một bát cơm nhỏ, ăn với muối vừng hoặc vài cọng rau rừng. Lợi là lính mới. Cậu còn trẻ, lại quen với cuộc sống đủ đầy ở quê, nên những ngày đầu vào rừng, cái đói khiến cậu choáng váng. Có hôm hành quân dài, bụng đói cồn cào, chân bước như không còn sức. Trong đơn vị, Hòa là người lớn tuổi hơn. Anh ít nói, dáng người gầy nhưng rắn rỏi. Ai cũng quý Hòa vì anh luôn nhường nhịn, giúp đỡ đồng đội. Một buổi trưa, sau chặng hành quân dài, đơn vị dừng lại bên một khe suối nhỏ. Mỗi người nhận phần cơm của mình – một bát cơm vơi, khô và nguội. Lợi nhìn bát cơm mà nuốt nước bọt. Cậu ăn nhanh, gần như không kịp nhai. Chỉ vài phút, bát cơm đã sạch trơn, nhưng cái đói vẫn chưa nguôi. Cậu lặng lẽ nhìn sang xung quanh. Ai cũng đang ăn phần của mình, không ai còn dư. Bỗng Hòa khẽ gọi:
“Lợi.” Lợi quay lại. Hòa đưa bát cơm của mình sang, đã ăn dở một nửa. “Ăn thêm đi.” Lợi ngập ngừng:
“Không… anh ăn đi…” Hòa cười:
“Tao ăn rồi. Còn no.” Nhưng Lợi biết, đó không phải sự thật. Ở đây, không ai có thể “no” với từng ấy cơm. Cậu cầm bát cơm, tay run run. Một nửa bát cơm – đơn giản vậy thôi, nhưng lúc ấy, nó quý hơn bất cứ thứ gì. Từ hôm đó, giữa Lợi và Hòa không còn khoảng cách. Họ trở thành anh em. Những ngày sau, chiến tranh ngày càng khốc liệt. Đơn vị liên tục di chuyển, bữa ăn càng thêm thiếu thốn. Nhưng bát cơm chia đôi ngày ấy vẫn ở lại trong lòng Lợi, như một lời nhắc về tình người giữa gian khó. Một lần, đơn vị nhận nhiệm vụ giữ chốt trên một điểm cao. Địch tấn công dữ dội. Đạn pháo dội xuống không ngừng. Giữa trận đánh, Hòa bị thương. Mảnh đạn găm vào chân, khiến anh không thể di chuyển. “Lợi! Đi đi! Đừng lo cho tao!” – Hòa hét. Nhưng Lợi lắc đầu. Cậu nhớ lại bát cơm ngày ấy. “Không! Anh đã chia cơm cho em… thì giờ em không bỏ anh được!” Lợi cõng Hòa, từng bước lùi về phía sau, giữa làn đạn. Mồ hôi, máu và đất bùn hòa vào nhau. Cuối cùng, họ cũng về được tuyến sau. Hòa sống. Đêm hôm đó, trong lán nhỏ, Hòa nhìn Lợi, ánh mắt xúc động:
“Mày… liều quá.” Lợi

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn