Bát cơm giữa rừng
Câu chuyện kể về một bát cơm đơn sơ giữa chiến trường gian khổ. Trong hoàn cảnh thiếu thốn, tình đồng đội đã khiến một bữa ăn trở thành kỷ niệm không thể quên.
Năm 1971, đơn vị của anh Đỗ Văn Thành hành quân qua một khu rừng sâu ở Tây Nguyên. Những ngày ấy, lương thực vô cùng thiếu thốn, mỗi người chỉ được chia một ít gạo mang theo.
Sau nhiều ngày di chuyển liên tục, ai cũng mệt lả. Hôm đó, đơn vị dừng chân bên một con suối nhỏ để nghỉ tạm và nấu cơm.
Gạo còn rất ít, mỗi người chỉ được một bát cơm nhỏ, ăn với muối vừng.
Trong lúc mọi người chuẩn bị ăn, anh Thành để ý thấy một chiến sĩ trẻ tên Quang ngồi lặng lẽ, không động đến phần cơm của mình.
Anh hỏi:
“Sao không ăn đi, để còn có sức mà đi tiếp?”
Quang ngập ngừng:
“Em… để dành cho anh bạn bị sốt nằm phía sau. Bạn ấy mấy hôm rồi chưa ăn được gì.”
Nghe vậy, anh Thành sững lại.
Không ai bảo ai, từng người trong đơn vị lặng lẽ bớt lại một phần cơm của mình. Chẳng mấy chốc, họ gom lại được một bát cơm đầy hơn.
Anh Thành mang bát cơm ấy đến cho người chiến sĩ đang sốt. Người đó mở mắt, nhìn bát cơm, rồi nhìn đồng đội xung quanh, mắt đỏ hoe.
Giữa rừng sâu, không có gì quý giá hơn một bát cơm.
Nhiều năm sau, anh Đỗ Văn Thành kể lại:
“Chúng tôi có thể thiếu ăn, thiếu mặc, nhưng chưa bao giờ thiếu tình đồng đội. Chính điều đó đã giúp chúng tôi vượt qua tất cả.”



