Cựu chiến binh

Bát cơm giữa rừng sâu

Lời kể của một cựu chiến binh đường Trường Sơn

Hải Phòng30/03/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi nhập ngũ vào những năm chiến tranh ác liệt nhất. Khi ấy, chúng tôi – những chàng trai đôi mươi – rời quê hương với một niềm tin giản dị: đánh giặc để đất nước được bình yên. Nhưng những gì chờ đợi phía trước không chỉ là bom đạn, mà còn là những thử thách khắc nghiệt của rừng sâu, núi thẳm.

Những ngày hành quân trên tuyến đường Trường Sơn, cái đói là nỗi ám ảnh thường trực. Lương thực tiếp tế không phải lúc nào cũng đến kịp. Có những hôm, mỗi người chỉ còn lại vài nắm gạo, phải chia nhau từng bữa. Có khi cả tiểu đội phải ăn cháo loãng, thậm chí ăn cả gạo sống để cầm hơi.

Một buổi chiều mưa rừng xối xả, đơn vị chúng tôi dừng chân bên một con suối nhỏ. Anh nuôi gom góp hết số gạo còn lại, nấu thành một nồi cơm. Khói bếp quyện với mùi đất ẩm khiến ai cũng thấy ấm lòng sau một ngày hành quân mệt mỏi.

Khi cơm vừa chia xong, thì Hùng – cậu lính trẻ nhất đơn vị – lên cơn sốt rét nặng. Cậu nằm co ro, môi tím tái, không thể ngồi dậy. Nhìn cảnh ấy, cả tiểu đội im lặng. Rồi không ai bảo ai, từng người lặng lẽ bưng bát cơm của mình đặt trước mặt Hùng.

Tôi nhớ rõ lúc đó, bụng đói cồn cào, nhưng khi nhìn Hùng cố gắng ăn từng miếng cơm, nước mắt cậu rơi lẫn với từng hạt cơm nóng, tôi lại thấy lòng mình nhẹ đi. Đêm ấy, chúng tôi chỉ uống nước suối cho qua cơn đói.

Chiến tranh là thiếu thốn, là gian khổ. Nhưng cũng chính trong hoàn cảnh ấy, tình đồng đội trở nên sâu sắc hơn bao giờ hết. Một bát cơm có thể không đủ no cho nhiều người, nhưng lại có thể cứu sống một con người khi được sẻ chia.

Sau này, khi chiến tranh đã qua, mỗi người một nơi, nhưng ký ức về bữa cơm hôm ấy vẫn còn nguyên vẹn trong tôi. Đó không chỉ là một bữa ăn, mà là minh chứng cho tình người giữa những tháng năm khốc liệt nhất.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn