Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

BÁT CƠM GIỮA VÙNG BOM ĐẠN - NĐC

Tôi không phải bộ đội, cũng không cầm súng. Tôi chỉ là một dân công hỏa tuyến – người gùi gạo, tải đạn ra tiền tuyến. Năm đó, tôi theo đoàn vào chiến trường Tây Nguyên. Đường rừng hiểm trở, lại luôn bị máy bay quần thảo. Mỗi người gùi trên lưng vài chục ký gạo, đi suốt ngày đêm.

Hà Tĩnh10/04/2026ĐẶNG QUANG ĐỨC DUY (TRƯỜNG THPT NGUYỄN ĐỔNG CHI - XÃ ĐÔNG KINH)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi không phải bộ đội, cũng không cầm súng. Tôi chỉ là một dân công hỏa tuyến – người gùi gạo, tải đạn ra tiền tuyến.

Năm đó, tôi theo đoàn vào chiến trường Tây Nguyên. Đường rừng hiểm trở, lại luôn bị máy bay quần thảo. Mỗi người gùi trên lưng vài chục ký gạo, đi suốt ngày đêm.

Có lần, sau một trận bom, chúng tôi phải dừng lại giữa rừng. Khói còn chưa tan hết, cây cối cháy sém. Ai cũng mệt lả, bụng đói cồn cào.

Tôi mở túi, lấy ra nắm gạo còn lại, nấu vội một nồi cơm nhỏ. Khi cơm chín, vừa định ăn thì một tổ bộ đội hành quân ngang qua. Nhìn họ – áo rách, người đầy bùn đất – tôi biết họ còn đói hơn mình.

Tôi gọi:
‘Các chú ăn tạm bát cơm đi!’

Họ ngập ngừng, rồi một anh lính trẻ bước lại, nói nhỏ:
‘Chú giữ mà ăn, tụi cháu còn đi được…’

Nhưng tôi cứ dúi bát cơm vào tay cậu. Cuối cùng, cả nồi cơm được chia hết cho họ.

Đêm đó, tôi nhịn đói. Nhưng lạ lắm, tôi không thấy buồn. Ngược lại, trong lòng lại ấm lên.

Vài ngày sau, chúng tôi gặp lại đơn vị ấy. Người lính hôm trước chạy đến, đưa cho tôi một nắm sắn khô:
‘Hôm trước chú cho tụi cháu cơm, hôm nay tụi cháu gửi lại chút này.’

Chỉ là một nắm sắn thôi, nhưng tôi thấy quý hơn bất cứ thứ gì.

Chiến tranh là thiếu thốn, là gian khổ… nhưng cũng là nơi con người ta thương nhau hơn bao giờ hết.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn