Bát cơm nguội
Ngày nhỏ, anh thường bỏ dở bữa ăn. Mẹ không mắng, chỉ lặng lẽ cất phần cơm lại.
Có lần, tối muộn anh đói, mẹ đem ra bát cơm nguội, hâm lại cho anh ăn.
Khi lớn lên, đi xa, có những ngày anh ăn vội vàng, không kịp cảm nhận.
Anh chợt nhớ bát cơm nguội năm xưa – không ngon hơn, nhưng ấm hơn.
Anh hiểu rằng giá trị không nằm ở món ăn, mà ở người chuẩn bị nó.



