Cựu chiến binh

Bát cơm sẻ nửa

Trong những ngày chiến đấu gian khổ, lương thực trở nên vô cùng khan hiếm. Một người lính trẻ đã sẵn sàng chia nửa bát cơm cuối cùng của mình cho người đồng đội đang bị ốm. Hành động nhỏ bé ấy đã trở thành ký ức sâu sắc về tình đồng đội thiêng liêng giữa chiến tranh khốc liệt.

Hà Tĩnh20/04/2026Nguyễn Hải Nam (Xã Kỳ Thượng)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những năm tháng chiến tranh tại vùng Tây Nguyên, cuộc sống của người lính vô cùng gian khổ.

Đơn vị của ông Phạm Văn Dũng đóng quân giữa rừng sâu.

Ban ngày hành quân.

Ban đêm đào hầm trú ẩn.

Lương thực được vận chuyển từ xa nên thường không đủ.

Có những ngày, mỗi người chỉ được phát một bát cơm nhỏ và ít muối vừng.

Trong đơn vị của ông có một người đồng đội tên là Nguyễn Văn Hải.

Anh Hải là người nhỏ con nhưng rất chăm chỉ.

Trong một lần hành quân dài ngày giữa rừng, do mưa lạnh và thiếu ăn, anh Hải bị sốt cao.

Người anh run lên từng cơn.

Khuôn mặt tái nhợt.

Đôi môi khô nứt.

Buổi tối hôm ấy, đơn vị dừng chân bên một con suối nhỏ.

Mỗi người được phát một bát cơm – phần ăn duy nhất trong ngày.

Ai cũng đói lả.

Ông Dũng cầm bát cơm trên tay, cảm nhận rõ mùi thơm của gạo nóng.

Nhưng khi nhìn sang bên cạnh, ông thấy anh Hải đang nằm co ro, không còn sức ngồi dậy.

Ông bước đến, khẽ gọi:

"Hải ơi, dậy ăn chút cơm đi."

Anh Hải lắc đầu yếu ớt:

"Tớ mệt quá… không nuốt nổi…"

Ông Dũng nhìn bát cơm của mình.

Ông hiểu rằng nếu không ăn, mình sẽ rất mệt.

Nhưng nếu anh Hải không ăn, tình trạng có thể trở nên nguy hiểm hơn.

Sau vài giây suy nghĩ, ông nhẹ nhàng bẻ đôi phần cơm của mình.

Ông lấy một nửa, đưa sang cho anh Hải.

Ông nói:

"Cậu ăn chút đi, có sức mới khỏi bệnh được."

Anh Hải cố gắng ngồi dậy.

Đôi tay run run nhận lấy phần cơm.

Hai người ngồi cạnh nhau, lặng lẽ ăn từng muỗng nhỏ.

Không ai nói nhiều.

Nhưng trong ánh mắt họ, có một sự gắn bó rất đặc biệt.

Đêm hôm ấy, ông Dũng gần như không ngủ.

Ông ngồi bên cạnh, thỉnh thoảng sờ trán anh Hải để kiểm tra nhiệt độ.

Đến gần sáng, cơn sốt của anh Hải bắt đầu giảm.

Những ngày sau đó, nhờ sự chăm sóc của đồng đội, anh Hải dần hồi phục.

Một tuần sau, anh đã có thể đứng dậy và tiếp tục hành quân cùng đơn vị.

Nhiều năm sau, khi chiến tranh kết thúc, hai người vẫn giữ liên lạc với nhau.

Mỗi lần gặp lại, họ thường nhắc đến bát cơm ngày ấy.

Anh Hải từng xúc động nói:

"Nếu ngày đó không có nửa bát cơm của cậu, có lẽ tớ đã không thể tiếp tục hành quân."

Ông Dũng chỉ cười và nói:

"Trong chiến tranh, đồng đội chính là gia đình của mình."

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn