Bát cơm sẻ nửa-NDC
“Tôi không thể nào quên được những ngày hành quân trong chiến dịch…” — Võ Nguyên Giáp từng nhắc lại khi nói về những năm tháng kháng chiến gian khổ.
“Tôi không thể nào quên được những ngày hành quân trong chiến dịch…” — Võ Nguyên Giáp từng nhắc lại khi nói về những năm tháng kháng chiến gian khổ.
Trong một đợt hành quân dài giữa rừng sâu, bộ đội ta gặp vô vàn khó khăn. Lương thực cạn dần, mỗi người chỉ còn lại một ít gạo ít ỏi. Những cơn đói âm ỉ theo từng bước chân, nhưng không ai than vãn.
Một buổi chiều, đơn vị dừng chân bên một con suối nhỏ. Khi chuẩn bị nấu ăn, một chiến sĩ trẻ phát hiện mình làm rơi mất phần gạo duy nhất.
Cậu đứng lặng, mặt tái đi. Giữa hoàn cảnh ấy, mất khẩu phần ăn đồng nghĩa với việc phải nhịn đói trong nhiều ngày.
Thấy vậy, người tiểu đội trưởng lặng lẽ chia bát cơm của mình làm đôi, đưa cho cậu:
“Ăn đi, còn sức mà đi tiếp.”
Cậu chiến sĩ ngập ngừng:
“Nhưng… thế anh sẽ đói mất…”
Người tiểu đội trưởng cười nhẹ:
“Đói một chút không sao. Đơn vị mình không ai bị bỏ lại phía sau.”
Câu nói ấy như một mệnh lệnh không lời. Ngay sau đó, những người khác trong tổ cũng lặng lẽ bớt lại phần cơm của mình. Chẳng mấy chốc, bát cơm của cậu chiến sĩ trẻ lại đầy lên — không phải từ một người, mà từ tất cả.
Đêm hôm đó, bên ánh lửa nhỏ giữa rừng, họ ngồi sát bên nhau, ăn những phần cơm ít ỏi nhưng ấm áp lạ thường.
Nhiều năm sau, khi nhớ lại, Võ Nguyên Giáp từng nói:
“Trong chiến tranh, có những thứ quý hơn cả vũ khí… đó là tình đồng đội. Chính điều ấy đã giúp chúng ta vượt qua tất cả.”



