BÁT NƯỚC GIỮA NGÀY KHÁT LỬA
“Có những lúc, một bát nước còn quý hơn tất cả,” ông Đức nói, ánh mắt xa xăm.
Mùa hè năm 1972, chiến trường Thành cổ Quảng Trị nóng như thiêu đốt. Bom đạn dội xuống liên tục, đất đá và hơi nóng khiến không khí trở nên ngột ngạt.
“Chúng tôi chiến đấu nhiều ngày liền, thiếu cả lương thực lẫn nước uống,” ông kể. “Môi ai cũng nứt nẻ, cổ họng khô cháy.”
Trong một buổi trưa, khi đang bám trụ trong chiến hào, một chiến sĩ trẻ mang đến cho ông một bát nước nhỏ.
“Tôi hỏi: ‘Cậu lấy đâu ra nước vậy?’
Cậu ấy chỉ cười: ‘Em dành dụm từ sáng… anh uống đi.’”
Ông do dự, nhưng cuối cùng vẫn uống. “Chưa bao giờ tôi thấy nước lại ngọt đến thế.”
Chiều hôm đó, trận đánh lại nổ ra dữ dội. Người chiến sĩ trẻ mang nước cho ông đã không trở về.
Ông Đức lặng đi, giọng nghẹn lại:
“Sau này tôi mới biết, đó là phần nước cuối cùng của cậu ấy. Giữa chiến tranh, người ta có thể nhường nhau cả sự sống… chỉ bằng một bát nước.”
Ông nhìn xa xăm:
“Chiến tranh qua rồi, nhưng vị ngọt của bát nước năm ấy… tôi không bao giờ quên.”



