Bài viết

BCH Đoàn phường Nguyễn Uý (249)

Ninh Bình24/06/2026BCH Đoàn phường Nguyễn Uý3 lượt xem0 lượt chia sẻ

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA
VỀ NGƯỜI ANH HÙNG LỰC LƯỢNG VŨ TRANG NHÂN DÂN LÊ HỮU TRÁC


Anh hùng Lê Hữu Trạc sinh năm 1940 tại một vùng quê giàu truyền thống yêu nước. Năm 1962, khi còn là một chàng trai trẻ, ông đã tình nguyện lên đường nhập ngũ, tham gia bảo vệ Tổ quốc. Ông được biên chế vào Đại đội Lê Hồng Phong, làm nhiệm vụ bảo vệ vùng giới tuyến Vĩnh Linh, Quảng Trị.

Năm 1965, khi cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước bước vào giai đoạn vô cùng ác liệt, đảo Cồn Cỏ – hòn đảo nhỏ nằm ở tuyến đầu miền Bắc, được mệnh danh là “mắt thần” canh giữ biển trời Tổ quốc – trở thành mục tiêu đánh phá dữ dội của không quân và hải quân Mỹ. Trong hoàn cảnh đó, ông cùng nhiều đồng đội được giao nhiệm vụ ra đảo chiến đấu và bảo vệ vùng biển đảo thiêng liêng của quê hương. Mang trong mình lòng yêu nước sâu sắc và ý chí quyết tâm đánh thắng kẻ thù, những người lính trẻ đã sẵn sàng vượt qua mọi khó khăn, gian khổ để hoàn thành nhiệm vụ được giao.

Chính trị - Anh hùng LLVTND Lê Hữu Trạc: Chiến công của nhân dân chứ không riêng gì tôi (Hình 2).

Trong gần 1.000 ngày đêm bám đảo, ông và đồng đội đã phải đối mặt với vô vàn thử thách khắc nghiệt. Hằng ngày, họ sống và chiến đấu dưới những trận bom dày đặc của kẻ thù. Có những thời điểm, toàn bộ cây cối trên đảo bị bom đạn tàn phá, đất đá bị cày xới nham nhở. Điều kiện sinh hoạt vô cùng thiếu thốn, lương thực khan hiếm, nước ngọt gần như không có. Các chiến sĩ phải chắt chiu từng giọt nước để uống và sinh hoạt, thậm chí chặt thân chuối rừng để lấy nước cầm cự qua ngày. Dù cuộc sống vô cùng gian khổ, tinh thần chiến đấu của họ vẫn không hề suy giảm. Họ luôn đoàn kết, động viên nhau vượt qua khó khăn, quyết tâm giữ vững đảo Cồn Cỏ – vị trí chiến lược quan trọng bảo vệ miền Bắc xã hội chủ nghĩa.

Trong những năm tháng chiến đấu ấy, nhiều đồng đội của ông đã anh dũng hy sinh khi tuổi đời còn rất trẻ. Mỗi mất mát đều để lại nỗi đau sâu sắc trong lòng những người còn sống, nhưng cũng càng tiếp thêm cho họ ý chí chiến đấu mạnh mẽ hơn. Ông và đồng đội hiểu rằng sự hy sinh của các chiến sĩ là để bảo vệ độc lập, tự do của dân tộc, vì vậy họ càng quyết tâm bám đảo, không lùi bước trước bom đạn của kẻ thù.

Năm 1968, trong một lần làm nhiệm vụ trinh sát, ông không may gặp tai nạn do bom nổ chậm. Vụ nổ đã cướp đi ánh sáng của cả hai mắt, khiến ông bị thương nặng và không thể tiếp tục chiến đấu nơi chiến trường. Đó là cú sốc rất lớn đối với một người lính trẻ đang ở độ tuổi sung sức nhất. Tuy nhiên, bằng ý chí và nghị lực phi thường, ông đã vượt qua nỗi đau về thể xác lẫn tinh thần. Ông tập làm quen với cuộc sống mới trong bóng tối, học cách tự chăm sóc bản thân và không cho phép mình gục ngã trước nghịch cảnh.Chính trị - Anh hùng LLVTND Lê Hữu Trạc: Chiến công của nhân dân chứ không riêng gì tôi

Trở về cuộc sống đời thường, ông vẫn luôn giữ vững phẩm chất cao đẹp của người lính Cụ Hồ. Dù không còn nhìn thấy ánh sáng, ông vẫn sống lạc quan, yêu đời, chăm chỉ lao động và tích cực tham gia các hoạt động xã hội. Ông xây dựng một gia đình hạnh phúc, nuôi dạy con cháu trưởng thành và luôn giáo dục thế hệ trẻ về lòng yêu nước, tinh thần vượt khó cùng ý thức trách nhiệm đối với quê hương, đất nước. Cuộc đời của ông là minh chứng cho sức mạnh của ý chí con người, cho tinh thần kiên cường bất khuất của những người lính đã cống hiến tuổi thanh xuân cho Tổ quốc.

Ngày nay, mỗi khi nhắc đến những chiến sĩ đã từng bảo vệ đảo Cồn Cỏ anh hùng, người ta không chỉ nhớ đến những chiến công oanh liệt mà còn nhớ đến tấm gương sáng về nghị lực sống của ông. Câu chuyện cuộc đời ông là nguồn động lực, truyền cảm hứng cho thế hệ trẻ hôm nay biết trân trọng hòa bình, biết sống có lý tưởng và không ngừng vươn lên trước những khó khăn, thử thách của cuộc sống.

Ông luôn nhắc đến đồng đội với lòng biết ơn sâu sắc. Ông cho rằng danh hiệu anh hùng không chỉ của riêng mình mà còn được đánh đổi bằng sự hy sinh của biết bao người lính khác.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn