Bài viết

BCH Đoàn phường Nguyễn Uý (269)

Ninh Bình24/06/2026BCH Đoàn phường Nguyễn Uý3 lượt xem0 lượt chia sẻ

CHUYỆN THỜI HOA LỬA

Mùa hè năm 1972, chiến tranh vẫn diễn ra ác liệt trên khắp miền Nam. Những đoàn xe chở lương thực, thuốc men và vũ khí ngày đêm nối đuôi nhau vượt qua các trọng điểm để tiếp tế cho chiến trường. Để giữ cho những con đường ấy luôn thông suốt, hàng nghìn thanh niên xung phong đã không quản ngại gian khổ, sẵn sàng đối mặt với mưa bom bão đạn. Trong số đó có một tiểu đội gồm tám người trẻ tuổi, ai cũng mang trong mình những ước mơ giản dị của tuổi thanh xuân.

Tiểu đội trưởng tên Hùng, hai mươi ba tuổi, quê ở Nghệ An. Hùng là người điềm tĩnh, luôn đặt sự an toàn của đồng đội lên trên hết. Bên cạnh anh là Minh, chàng trai mười chín tuổi đến từ Hà Nam. Minh có tài thổi harmonica và thường mang theo chiếc kèn cũ mà cha để lại trước khi lên đường nhập ngũ. Cô gái duy nhất trong tiểu đội là Lan, cô y tá trẻ với nụ cười hiền hậu và đôi mắt luôn ánh lên niềm tin vào ngày chiến thắng.

Cuộc sống trên tuyến lửa vô cùng gian khổ. Ban ngày, cả đội phải tranh thủ san lấp hố bom, sửa chữa cầu cống, dẫn đường cho xe qua những đoạn đường nguy hiểm. Ban đêm, khi tiếng bom tạm ngớt, họ lại quây quần bên nhau dưới ánh đèn dầu leo lét. Những câu chuyện về gia đình, quê hương và những dự định tương lai khiến mọi người quên đi phần nào sự khắc nghiệt của chiến tranh.

Minh thường kể về mẹ mình, người phụ nữ tần tảo ở quê nhà. Mỗi lần nhớ mẹ, cậu lại lấy chiếc harmonica ra và thổi những giai điệu quen thuộc. Tiếng kèn vang lên giữa núi rừng Trường Sơn như mang theo nỗi nhớ quê hương của tất cả mọi người. Lan thích ngồi lặng im nghe Minh thổi kèn. Cô từng nói rằng, trong những âm thanh ấy có cả niềm hy vọng và khát khao về một ngày hòa bình.

Một chiều tháng Bảy, máy bay địch bất ngờ xuất hiện và ném bom dữ dội xuống khu vực trọng điểm mà tiểu đội đang làm nhiệm vụ. Đất đá tung lên mù mịt, cây cối đổ ngổn ngang. Sau đợt bom đầu tiên, mọi người nhanh chóng kiểm tra quân số và lao vào công việc. Một cây cầu nhỏ đã bị phá hỏng, nếu không sửa chữa kịp thời thì đoàn xe tiếp tế trong đêm sẽ không thể vượt qua.

Tiểu đội trưởng Hùng lập tức phân công nhiệm vụ cho từng người. Minh cùng hai đồng đội khác xuống suối để gia cố lại phần chân cầu. Lan ở phía trên chuẩn bị thuốc men và chăm sóc những người bị thương. Mồ hôi hòa lẫn với bùn đất, ai cũng làm việc với tất cả sức lực của mình. Họ hiểu rằng phía trước còn biết bao chiến sĩ đang chờ những chuyến hàng ấy.

Khi màn đêm buông xuống, cơn mưa lớn kéo đến. Công việc trở nên khó khăn hơn gấp bội. Nước suối dâng cao, từng cơn gió lạnh thổi qua khiến ai nấy đều run lên vì rét. Thế nhưng không một ai bỏ cuộc. Sau nhiều giờ làm việc liên tục, cây cầu tạm cuối cùng cũng được hoàn thành. Đúng lúc ấy, ánh đèn của đoàn xe tiếp tế xuất hiện từ phía xa. Những người lái xe xúc động bắt tay từng thành viên trong tiểu đội trước khi tiếp tục hành trình.

Những ngày sau đó, cuộc sống lại tiếp diễn với biết bao khó khăn và hiểm nguy. Có những đồng đội phải chia tay nhau mãi mãi, có những lá thư từ quê nhà trở thành nguồn động viên quý giá. Dẫu vậy, không ai đánh mất niềm tin vào ngày đất nước thống nhất. Họ vẫn hát vang những bài ca tuổi trẻ, vẫn kể cho nhau nghe về những cánh đồng lúa chín, những dòng sông quê hương và những ước mơ còn dang dở.

Năm 1975, chiến tranh kết thúc. Những người còn sống trong tiểu đội năm xưa trở về với cuộc sống đời thường. Hùng trở thành một người thầy giáo, Lan tiếp tục công việc của một y tá tại bệnh viện huyện, còn Minh thực hiện ước mơ trở thành nhạc công. Dù mỗi người một nơi, họ vẫn luôn giữ liên lạc với nhau.

Bốn mươi năm sau, vào một ngày tháng Tư đầy nắng, những người đồng đội cũ có dịp gặp lại nhau tại nghĩa trang nơi yên nghỉ của những đồng đội đã hy sinh. Họ đứng lặng trước những hàng bia trắng, trong lòng trào dâng biết bao cảm xúc. Minh lấy chiếc harmonica cũ ra, nhẹ nhàng thổi lên bản nhạc năm nào. Giai điệu quen thuộc vang lên giữa không gian yên bình, như đưa mọi người trở lại những năm tháng tuổi trẻ đầy gian khó nhưng cũng vô cùng đẹp đẽ.

Lan khẽ mỉm cười, đôi mắt đã nhòe đi vì xúc động. Hùng nhìn những hàng cây xanh đang đung đưa trong gió rồi chậm rãi nói:

Chúng ta đã đi qua những ngày tháng không thể nào quên. Tuổi trẻ của chúng ta từng cháy rực giữa khói lửa chiến tranh, và chính những năm tháng ấy đã làm nên ý nghĩa của cuộc đời mỗi người.

Mọi người im lặng, nhưng trong lòng ai cũng hiểu rằng, dù thời gian có trôi qua bao lâu đi nữa, ký ức về một thời tuổi trẻ cống hiến hết mình sẽ mãi không phai nhạt. Đó là khoảng thời gian mà họ vẫn thường gọi bằng cái tên đầy tự hào:

"Thời hoa lửa" – thời của những con người trẻ tuổi mang trong tim lòng yêu nước, tình đồng đội và niềm tin bất diệt vào tương lai của Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn