BCH Đoàn phường Nguyễn Uý (75)
TUỔI TRẺ PHƯỜNG NGUYỄN ÚY TỰ HÀO QUÊ HƯƠNG
MANG TÊN NGƯỜI LÃO THÀNH CÁCH MẠNG
Mảnh đất Kim Bảng (Hà Nam) những năm tháng "thời hoa lửa" không chỉ có tiếng bom gầm vang mà còn rực cháy lên lòng quả cảm của những con người bình dị. Dưới đây là một câu chuyện tái hiện lại không khí hào hùng ấy tại mảnh đất cửa ngõ vùng chiêm trũng này.
Tiếng Còi Tàu Và Lửa Đạn Trên Đáy
Mùa hè năm 1967, cái nắng miền Bắc như đổ lửa xuống những rặng núi đá vôi ở thị trấn Ba Sao và vùng quế Ngọc Lặc. Nhưng cái nóng của thiên nhiên chẳng thấm tháp gì so với sức nóng từ những trận bom của không quân Mỹ trút xuống mảnh đất Kim Bảng – nơi có tuyến đường huyết mạch vận chuyển lương thực, vũ khí cho tiền tuyến.
Những Cô Gái Tuyến Đầu
Tại trọng điểm cầu Đáy, có một tiểu đội thanh niên xung phong đa số là những cô gái tuổi đôi mươi, tóc còn vương mùi hương nhu và hoa bưởi. Trong đó, Liên – cô gái nhỏ nhắn có đôi mắt sáng – là người phụ trách việc quan sát và cắm tiêu đánh dấu bom nổ chậm.
Sáng: Liên cùng đồng đội tay cuốc, tay xẻng san lấp hố bom để thông xe.
Trưa: Ăn vội bát cơm nắm chấm muối vừng dưới hầm tăng phô.
Đêm: Lại thức trắng dưới ánh trăng mờ để hướng dẫn đoàn xe vận tải vượt qua "tọa độ lửa".
Đêm Định Mệnh
Một đêm cuối tháng 8, bầu trời Kim Bảng đang yên tĩnh bỗng bị xé toạc bởi tiếng động cơ phản lực gào rít. Pháo sáng rực trời. Mục tiêu của chúng là đoàn xe xích chở vũ khí đang tạm dừng lánh nạn gần rặng núi đá.
Tiếng bom nổ rung chuyển cả vùng quê yên ả. Đất đá bắn tung tóe. Một quả bom nổ chậm nằm chình ình giữa tim đường, đe dọa trực tiếp đến đoàn xe đang cần vượt qua trước khi trời sáng.
"Bằng mọi giá phải giữ thông đường! Nếu xe không đi, bộ đội miền Nam sẽ thiếu đạn!" – Tiếng chỉ huy vang lên đanh thép giữa màn khói xám xịt.
Không một phút chần chừ, Liên và ba chiến sĩ nữa lao ra. Trong ánh sáng lập loè của những cột lửa, họ bò sát mặt đất, dùng đôi tay trần và sự cảm nhận nhạy bén để tìm vị trí quả bom. Mồ hôi hòa cùng bùn đất, chảy ròng ròng trên mặt, nhưng đôi tay Liên không hề run rẩy.
Hoa Nở Giữa Bom Đạn
Khi quả bom cuối cùng được xử lý an toàn, cũng là lúc bình minh ló rạng phía chân trời. Đoàn xe nổ máy, vượt qua cầu Đáy trong tiếng hò reo của dân quân du kích. Liên đứng bên vệ đường, vẫy tay chào những anh lính lái xe. Một anh lính trẻ ném vội một nhành hoa dại vừa hái trên vách đá tặng cô: "Gửi em, bông hoa của vùng đất thép!"
Kim Bảng Ngày Ấy Và Bây Giờ
Dấu tích của thời hoa lửa giờ đây đã lùi xa, nhường chỗ cho những khu du lịch tâm linh Tam Chúc hùng vĩ và những cánh đồng lúa xanh mướt. Nhưng trong lòng người dân Kim Bảng:
Ký ức về tiếng bom vẫn luôn được nhắc lại như một bài ca về lòng dũng cảm.
Sông Đáy vẫn trôi hiền hòa, chở theo phù sa và cả những câu chuyện về một thế hệ "xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước".
Những địa danh như Thi Sơn, Thanh Sơn, Ba Sao mãi mãi là những cột mốc vàng trong lịch sử địa phương.
Cái tên "Thời hoa lửa" ở Kim Bảng chính là sự kết hợp giữa cái khốc liệt của chiến tranh (Lửa) và vẻ đẹp tâm hồn rạng rỡ của những con người không biết cúi đầu (Hoa).


