Anh hùng Lực lượng vũ trang

Bế Văn Đàn (3)

Trong chiến dịch Đông Xuân 1953-1954, trận đánh tại Mường Pồn (Lai Châu) diễn ra vô cùng khốc liệt. Tiểu đội của Bế Văn Đàn nhận nhiệm vụ chặn đường rút chạy của địch để quân ta bao vây tiêu diệt.

Cần Thơ04/02/2026Chi đoàn trường Tiểu học Ngô Quyền (Đoàn phường Ninh Kiều)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

I. THÔNG TIN NHÂN VẬT

Họ và tên: Bế Văn Đàn.

Dân tộc: Tày.

Năm sinh: 1931 - Năm hy sinh: 1953.

Quê quán: Triệu Âu, Phục Hòa, Cao Bằng.

Hành động: Lấy thân mình làm giá súng.

II. CÂU CHUYỆN LỊCH SỬ

BỜ VAI HÓA THÀNH BỆ PHÓNG CHIẾN CÔNG

Trong chiến dịch Đông Xuân 1953-1954, trận đánh tại Mường Pồn (Lai Châu) diễn ra vô cùng khốc liệt. Tiểu đội của Bế Văn Đàn nhận nhiệm vụ chặn đường rút chạy của địch để quân ta bao vây tiêu diệt.

Địch điên cuồng phản kích, quân số của ta thương vong nhiều. Lúc này, khẩu trung liên của đồng chí Chu Văn Pù không thể bắn hiệu quả vì không có chỗ đặt súng ổn định trên địa hình gồ ghề, trong khi địch đang tràn lên như thác lũ. Tình thế "ngàn cân treo sợi tóc", nếu không chặn được địch, toàn bộ kế hoạch sẽ phá sản.

Bế Văn Đàn khi đó đang làm liên lạc, dù đã bị thương nhưng thấy tình thế nguy cấp, anh đã lao đến bên khẩu trung liên, quỳ hai gối xuống đất, hai tay ghì chặt chân súng lên đôi vai của mình và hét lớn: "Kẻ thù trước mặt, đồng chí có thương tôi thì bắn chết chúng nó đi!".

Đồng chí Pù rưng rưng nước mắt, nhưng trước mệnh lệnh của trái tim và chiến trường, đã nghiến răng bóp cò. Khẩu trung liên trên vai Bế Văn Đàn rung lên bần bật, nhả đạn quét ngã hàng loạt tên địch. Bờ vai anh rung lên theo từng nhịp đạn, máu thấm đỏ cả áo, nhưng anh vẫn vững vàng như một tượng đài đá, không hề lay chuyển.

Nhờ "giá súng sống" Bế Văn Đàn, đợt tấn công của địch bị bẻ gãy, quân ta giữ vững trận địa. Anh đã hy sinh ngay trong tư thế quỳ bắn ấy, hiến dâng bờ vai và thân xác mình làm điểm tựa cho chiến thắng. Hình ảnh ấy đã trở thành biểu tượng bất tử của tinh thần "Quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh".

Câu nói "Đồng chí có thương tôi thì bắn chết chúng nó đi" của Bế Văn Đàn là lời nói cảm động nhất về tình đồng chí trong chiến tranh. Anh không sợ đau, không sợ chết, chỉ sợ không hoàn thành nhiệm vụ.

Hình tượng "Lấy thân mình làm giá súng" của anh đẹp tựa như một bức phù điêu tạc vào lịch sử. Là một giáo viên, tôi muốn truyền tải đến các em học sinh tinh thần ấy: Hãy luôn sẵn sàng làm "điểm tựa" cho bạn bè, cho tập thể khi khó khăn. Sự hy sinh của anh dạy chúng ta bài học lớn lao về đức hy sinh và tinh thần trách nhiệm.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn