Anh hùng Lực lượng vũ trang

Bế Văn Đàn (5)

Bế Văn Đàn sinh năm 1931, là người dân tộc Tày, quê ở xã Quang Vinh, huyện Phục Hòa, tỉnh Cao Bằng. Đồng chí sinh ra trong một gia đình nghèo có truyền thống cách mạng. Từ nhỏ, anh phải đi ở cho địa chủ. Sau 5 năm đi ở, anh trốn về ở với dì và tham gia du kích.

Cần Thơ06/02/2026Chi đoàn Khu vực 27 (Đoàn phường Ninh Kiều)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

BẾ VĂN ĐÀN – Người lấy thân mình làm giá súng

Các bạn có bao giờ tự hỏi?

Hòa bình được đánh đổi bằng điều gì chưa?

Đó là bằng máu, nước mắt và tuổi xuân của biết bao nhiêu thế hệ cha anh đã hy sinh thân mình để tổ quốc trường tồn. Chiến thắng Điện Biên Phủ là một móc son chói lọi, mở ra kỉ nguyên mới cho dân tộc. Hơn 70 năm đã trôi qua nhưng chiến thắng vĩ đại ấy vẫn giữ nguyên giá trị to lớn và tầm vóc vĩ đại trong lịch sử không thể phai mờ. Trang sử hào hùng ấy, có sự hi sinh của anh hùng liệt sĩ Bế Văn Đàn – người lấy thân mình làm giá súng.

Bế Văn Đàn sinh năm 1931, là người dân tộc Tày, quê ở xã Quang Vinh, huyện Phục Hòa, tỉnh Cao Bằng. Đồng chí sinh ra trong một gia đình nghèo có truyền thống cách mạng. Từ nhỏ, anh phải đi ở cho địa chủ. Sau 5 năm đi ở, anh trốn về ở với dì và tham gia du kích.

Trong khí thế lớp lớp thanh niên đăng ký gia nhập quân ngũ. Tháng 1 năm 1949, anh đã xung phong vào bộ đội. Đồng chí được biên chế vào Đại đội 674, Tiểu đoàn 251, Trung đoàn 174, Đại đoàn 316, quân chủ lực của Bộ Quốc phòng. Trong từng chiến dịch, Bế Văn Đàn luôn nêu cao tinh thần dũng cảm, vượt mọi khó khăn, gian khổ, kiên quyết chấp hành mệnh lệnh nghiêm túc, chính xác và kịp thời.

Cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp của quân dân ta đang ở giai đoạn quyết liệt. Trong Chiến cuộc Đông Xuân 1953 – 1954, anh được giao nhiệm vụ làm liên lạc tiểu đoàn. Một đại đội được giao nhiệm vụ bao vây ngăn quân Pháp ở Mường Pồn. Khi quân Pháp tập trung hai đại đội cùng phi pháo phản kích, nhưng cả 2 lần đều bị quân ta đánh bại. Trận chiến trở nên căng thẳng và ác liệt. Mặc dù vừa đi công tác về, nhưng khi chỉ huy thông báo, anh vẫn xung phong xuống đại đội, truyền đạt mệnh lệnh và ở lại chiến đấu anh dũng cùng đồng đội.

Địch phản kích lần thứ ba, chúng điên cuồng mở đường tiến, đại đội bị thương vong nhiều, chỉ còn 17 người, bản thân Bế Văn Đàn cũng bị thương, nhưng đồng chí vẫn tiếp tục chiến đấu. Một khẩu trung liên của đơn vị không bắn được vì xạ thủ hy sinh. Khẩu trung liên của đồng chí Chu Văn Pù cũng không nhả đạn được vì địa hình khuất tầm ngắm bắn, đồng chí đang loay hoay gá đặt chân khẩu trung liên trên mặt đất. Nghe thấy ít tiếng súng đối phương, địch lại ào ào phản kích. Nhìn anh em hy sinh, bị thương, lửa căm thù hừng hực rực cháy trong tim, Bế Văn Đàn lao nhanh đến chỗ đồng chí Pù và ngồi xuống trong tư thế quỳ, cầm khẩu trung liên đặt hai chân đế lên hai bờ vai giữ chặt và hô đồng đội bắn ngay.

Anh em đều bất ngờ và xúc động, đồng chí Pù còn chần chừ chưa dám bóp cò. Trong giây lát, như hiểu được suy nghĩ của người bạn chiến đấu, Bế Văn Đàn hô to: “Kẻ thù đang ở trước mắt, đồng ý có thương tôi thì bắn chết chúng nó đi!”. Nước mắt rơi hai bên gò má, Chu Văn Pù nghiến răng bóp cò, trút lửa về phía địch, hàng chục tên ngã xuống. Đợt phản kích của chúng bị bẻ gẫy hoàn toàn.

Ta tiếp tục giữ vững trận địa chiến đấu. Trong lúc hi sinh thân mình làm giá súng, đồng chí Bế Văn Đàn lại bị thương nặng vào ngực, anh đã hy sinh khi hai tay còn ghì chặt chân súng trên vai mình. Hôm ấy, là buổi chiều ngày 23/11/1953. Đơn vị giành chiến thắng vẻ vang, nhưng anh Bế Văn Đàn thì nằm lại nơi mảnh đất Mường Pồn yêu dấu.

“Ngã xuống ở Mường Pồn anh đâu biết có mùa cam,

Anh chỉ biết có dây thép gai đồn giặc.

Tôi yêu những con người chưa hình dung ra hạnh phúc,

Lúc đồng đội cần dẫu chết không từ nan…”

Anh hùng Bế Văn Đàn đã chiến đấu và hi sinh anh dũng, góp phần làm nên Chiến thắng Điện Biên Phủ lừng lẫy năm châu, chấn động địa cầu. Hình ảnh anh làm giá súng, đã trở thành biểu tượng về ý chí ngoan cường, tinh thần “quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh” của Quân đội nhân dân Việt Nam. Để tưởng nhớ và tri ân công lao của anh Bế Văn Đàn nhiều con đường và trường học mang tên anh. Di tích Mường Pồn – nơi anh hi sinh– trở thành địa chỉ đỏ, là nơi giáo dục truyền thống yêu nước cho các thế hệ mai sau.

Chúng em – thế hệ trẻ Việt Nam – luôn khắc ghi và biết ơn sâu sắc những người anh hùng như anh Bế Văn Đàn, chúng em , nguyện sống, học tập và rèn luyện thật tốt để xứng đáng với sự hi sinh các anh, góp phần xây dựng đất nước trong kỉ nguyên vươn mình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn