BẾ VĂN ĐÀN – LẤY THÂN MÌNH LÀM GIÁ SÚNG

Có những khoảnh khắc trong chiến tranh chỉ diễn ra trong vài phút, nhưng lại trở thành câu chuyện được kể qua nhiều thế hệ.
Câu chuyện về Anh hùng liệt sĩ Bế Văn Đàn là một câu chuyện như thế.
Bế Văn Đàn sinh năm 1931, là người dân tộc Tày, quê ở Cao Bằng. Sinh ra trong một gia đình có truyền thống cách mạng, anh sớm tham gia hoạt động và trở thành người chiến sĩ của Quân đội nhân dân Việt Nam.
Cuối năm 1953, trong Chiến dịch Đông – Xuân, đơn vị của Bế Văn Đàn được giao nhiệm vụ chiến đấu tại một vị trí quan trọng. Trận chiến diễn ra vô cùng ác liệt. Địch liên tục phản công, hỏa lực mạnh khiến bộ đội ta gặp rất nhiều khó khăn.
Trong lúc chiến đấu, khẩu trung liên của đơn vị cần một điểm tựa để tiếp tục bắn.
Bế Văn Đàn khi ấy đang làm nhiệm vụ liên lạc.
Không một chút do dự, anh lao đến, dùng chính thân mình làm giá súng để đồng đội có điểm tựa tiếp tục chiến đấu.
Hai tay anh ghì chặt khẩu súng.
Thân mình trở thành điểm tựa giữa làn đạn.
Đồng đội tiếp tục chiến đấu.
Trận đánh vẫn diễn ra.
Nhưng Bế Văn Đàn đã bị thương nặng.
Dù vậy, anh vẫn cố gắng giữ khẩu súng cho đến khi không còn sức nữa.
Khoảnh khắc ấy đã trở thành biểu tượng cho tinh thần “quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh” của người chiến sĩ Việt Nam.
Bế Văn Đàn hy sinh khi mới 23 tuổi.
Một tuổi đời còn rất trẻ.
Anh chưa có cơ hội sống một cuộc đời bình thường, chưa kịp tận hưởng những ngày tháng hòa bình mà mình đã chiến đấu để giành lấy.
Nhưng sự hy sinh của anh đã trở thành một phần ký ức không thể phai mờ của dân tộc.
Ngày hôm nay, chúng ta được sống trong hòa bình, được học tập, làm việc và theo đuổi những ước mơ của mình. Nhìn lại câu chuyện của Bế Văn Đàn, chúng ta càng hiểu rằng cuộc sống bình yên hôm nay đã được đánh đổi bằng tuổi trẻ và sự hy sinh của biết bao thế hệ.
Bế Văn Đàn đã dùng thân mình làm giá súng để đồng đội tiếp tục chiến đấu.
Còn tuổi trẻ hôm nay không cần phải đối mặt với bom đạn.
Điều chúng ta cần làm là dùng tri thức, trách nhiệm và nhiệt huyết để xây dựng quê hương, đất nước.
Bởi mỗi thế hệ đều có một cách riêng để cống hiến.
Thế hệ của Bế Văn Đàn đã chiến đấu để bảo vệ Tổ quốc.
Thế hệ hôm nay phải học tập, lao động và sáng tạo để xây dựng Tổ quốc ngày càng giàu mạnh.
Anh đã lấy thân mình làm giá súng.
Chúng ta hãy lấy tuổi trẻ làm sức mạnh để dựng xây quê hương.
Đó chính là cách đẹp nhất để những người đã hy sinh được sống mãi trong lòng thế hệ hôm nay.
Bế Văn Đàn – một người lính tuổi đôi mươi, một khoảnh khắc bất tử, một câu chuyện thời hoa lửa không bao giờ bị lãng quên.



