BẾ VĂN ĐÀN – MỘT TÂM HỒN VĨ ĐẠI
BẾ VĂN ĐÀN – MỘT TÂM HỒN VĨ ĐẠI
Chiến tranh đã lùi xa, nhưng dư âm của nó vẫn còn in đậm trong tâm khảm của bao thế hệ người Việt Nam. Dẫu thời gian có phủ mờ dấu chân những người lính đã ngã xuống tại mặt trận Điện Biên Phủ năm xưa, chiến thắng “lừng lẫy năm châu, chấn động địa cầu” vẫn mãi là biểu tượng bất diệt của lòng yêu nước và tinh thần quật cường của dân tộc ta. Trong bản hùng ca ấy, tấm gương hy sinh anh dũng của Anh hùng liệt sĩ Bế Văn Đàn luôn sáng chói, trở thành nguồn cổ vũ mạnh mẽ cho toàn mặt trận tiến công tiêu diệt quân thù.
Tuổi thơ cơ cực – ý chí kiên cường
Bế Văn Đàn sinh năm 1931, tại xã Quang Vinh, huyện Phục Hòa, tỉnh Cao Bằng, trong một gia đình công nhân nghèo. Mẹ mất sớm, cha làm thợ mỏ, chú tham gia cách mạng bị giặc Pháp giết hại. Từ nhỏ, ông phải đi ở cho địa chủ, chịu nhiều vất vả. Sau 5 năm đi ở, ông trốn về sống cùng bà dì và tham gia đội du kích địa phương.
Tháng 1/1949, Bế Văn Đàn hăng hái xung phong vào bộ đội, tham gia nhiều chiến dịch lớn nhỏ. Ở đâu, ông cũng thể hiện sự dũng cảm, kiên trì và tinh thần chấp hành mệnh lệnh tuyệt đối.
Tinh thần cảm tử trong Chiến dịch Đông Xuân 1953–1954
Trong chiến dịch lịch sử này, Bế Văn Đàn làm liên lạc tiểu đoàn. Một đại đội được giao nhiệm vụ bao vây giữ địch tại Mường Pồn. Dù lực lượng ta ít hơn, địch có phi pháo yểm trợ mạnh, nhưng quân ta vẫn kiên cường đánh bật hai đợt phản kích.
Giữa bom đạn ác liệt, Bế Văn Đàn đã liều mình vượt lưới đạn để truyền đạt mệnh lệnh kịp thời và chính xác từ tiểu đoàn cho đại đội. Sau đó, ông nhận lệnh ở lại chiến đấu cùng đồng đội.
Địch mở đợt phản kích lần thứ ba. Đại đội thương vong gần hết, chỉ còn lại 17 người. Bế Văn Đàn cũng bị thương. Đặc biệt, một khẩu trung liên không thể chiến đấu do xạ thủ hy sinh, còn khẩu trung liên của chiến sĩ Chu Văn Pù không có chỗ đặt súng.
Hiểu rằng giây phút sinh tử đã đến, Bế Văn Đàn lao đến, quỳ xuống, đưa hai vai mình làm giá súng, rồi hô lớn:
“Kẻ thù trước mặt, đồng chí có thương tôi thì bắn chết chúng nó đi!”
Trước sự quả cảm ấy, chiến sĩ Pù lập tức nổ súng, tiêu diệt hàng chục tên địch. Đợt phản kích bị đánh tan. Nhưng ngay trong lúc làm giá súng sống, Bế Văn Đàn trúng thêm hai phát đạn và anh dũng hy sinh, tay vẫn nắm chặt lấy khẩu súng trên vai.
Một tấm gương bất diệt
Khi hy sinh, Bế Văn Đàn là tiểu đội phó. Sau chiến dịch, ông được truy tặng Huân chương Chiến công hạng Nhất. Ngày 31/8/1955, Quốc hội truy tặng ông danh hiệu Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân và Huân chương Quân công hạng Nhì.
Tháng 5/1959, hài cốt của ông được đưa về an táng tại Nghĩa trang Liệt sĩ A1 – Điện Biên Phủ, nơi yên nghỉ của những người đã làm nên chiến thắng vĩ đại.
Tên tuổi sống mãi
Hơn sáu thập kỷ đã trôi qua, nhưng sự hy sinh của Bế Văn Đàn và các anh hùng liệt sĩ Điện Biên Phủ vẫn là niềm tự hào của dân tộc. Họ đã ngã xuống cho Tổ quốc sống mãi, cho non sông nở hoa độc lập, kết trái tự do.
Ngày nay, thế hệ trẻ càng cần phát huy truyền thống yêu nước, ý chí kiên cường, bất khuất của cha anh, tiếp tục xây dựng đất nước Việt Nam ngày càng giàu mạnh, văn minh và thịnh vượng.


