Mẹ Việt Nam Anh hùng

BÊN BỜ GIỚI TUYẾN

Hải Phòng15/01/2026Nguyễn Thị Thanh Hà (Đoàn xã Vĩnh Thịnh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

BÊN BỜ GIỚI TUYẾN

(Mẹ Việt Nam Anh hùng Lê Thị Thu)

Quảng Trị – mảnh đất hẹp mà gánh trên mình quá nhiều vết thương lịch sử. Ở Cam Lộ, nơi từng là bờ Bắc giới tuyến, có một người mẹ lặng lẽ sống cả đời mình giữa tiếng bom và nỗi chờ đợi. Đó là Mẹ Việt Nam Anh hùng Lê Thị Thu, sinh năm 1920. Cuộc đời mẹ gắn với sông nước, với ruộng vườn nghèo khó, nhưng số phận lại đặt mẹ ngồi ngay nơi ranh giới chia cắt đất nước. Con sông Bến Hải không chỉ chia đôi non sông, mà còn chia cắt biết bao gia đình, biết bao ước mơ đoàn tụ. Hai người con trai của mẹ lớn lên giữa những năm tháng quê hương chìm trong khói lửa. Khi Tổ quốc gọi tên, các con lên đường, để lại sau lưng mái nhà tranh và dáng mẹ gầy tựa cửa. Mẹ không giữ con ở lại, chỉ dặn một câu rất khẽ: “Đi đi con, đất nước còn chia, mẹ còn chịu được.” Quảng Trị là chiến trường ác liệt bậc nhất. Bom cày nát ruộng đồng, làng mạc tan hoang, người dân sống trong hầm hào, ngày nối ngày nghe tin hy sinh vọng về từ khắp nơi. Tin dữ đến với mẹ không cùng một lúc. Mỗi lần nghe tên con được xướng lên trong danh sách liệt sĩ, mẹ lặng người, bàn tay run run bám vào bờ tre trước ngõ. Không ai thấy mẹ gào khóc. Chỉ thấy mẹ ngồi rất lâu bên bờ sông, nhìn dòng nước trôi về phía Nam. Người ta bảo, có những buổi chiều, mẹ ngồi đó đến khi hoàng hôn tắt hẳn, như thể tin rằng các con vẫn đang đâu đó bên kia bờ giới tuyến. Chiến tranh kéo dài, tóc mẹ bạc dần theo năm tháng. Mỗi lần nghe tiếng đại bác từ xa vọng lại, mẹ lại giật mình. Nhưng rồi mẹ tự nhủ: “Đạn bom rồi cũng phải dừng. Đất nước rồi sẽ liền.” Niềm tin ấy giúp mẹ đứng vững, giúp mẹ vượt qua nỗi đau mất con, vượt qua những năm tháng đói nghèo và cô quạnh. Ngày 30 tháng 4 năm 1975, đất nước thống nhất. Người ta reo mừng, cờ hoa rợp trời. Còn mẹ, mẹ thắp hương cho hai con. Khói nhang quyện trong gió sông Bến Hải. Giới tuyến không còn, nhưng các con mẹ thì mãi mãi nằm lại. Mẹ nói với người hàng xóm bằng giọng rất nhẹ: “Rứa là đất nước liền rồi… con mẹ không về, nhưng mẹ yên lòng.” Mẹ Lê Thị Thu sống đến năm 2010, trọn một đời ở Cam Lộ – nơi từng là ranh giới chia cắt đau đớn nhất của dân tộc. Hai người con hóa thân vào đất, còn mẹ hóa thân vào biểu tượng của sự chờ đợi và niềm tin. Mẹ không cầm súng ra trận, nhưng cả đời đứng ở tuyến đầu của nỗi đau. Giữa bờ giới tuyến năm xưa, có một người mẹ đã ngồi chờ để đất nước được liền một dải.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn