Khác

BÊN BỜ SÔNG HỒNG NGHE TIẾNG SÓNG VẠN XUÂN: KÝ ỨC VỀ VỊ HOÀNG ĐẾ ĐẦU TIÊN

Trương Ngọc Mai

Thái Nguyên26/08/2026Trường Đại học Hải Dương (Trường Đại học Hải Dương)1 lượt xem0 lượt chia sẻ
BÊN BỜ SÔNG HỒNG NGHE TIẾNG SÓNG VẠN XUÂN: KÝ ỨC VỀ VỊ HOÀNG ĐẾ ĐẦU TIÊN

Những ngày xuân lặng lẽ đi qua trên dòng sông Hồng phù sa đỏ nặng, khi sương mù còn giăng mờ trên những rặng tre xanh, tâm khảm người đọc sử lại bồi hồi hoài niệm về mùa xuân lịch sử năm 544. Nơi bãi bồi ven sông ấy, hơn một nghìn bốn trăm năm trước, tiếng trống hội ăn mừng chiến thắng đã vang lên rộn rã, đánh dấu thời khắc vị anh hùng áo vải Lý Bí khoác lên mình long bào, đặt nền móng cho nhà nước Vạn Xuân thiêng liêng.

Trước khi trở thành vị Hoàng đế đầu tiên của người Việt, Lý Bí đã từng chứng kiến biết bao cảnh đời lầm than dưới bàn tay bóp nghẹt của quan lại nhà Lương. Làm quan cai trị một vùng đất nhỏ, nhưng trái tim ông luôn quặn đau trước những trận đòn roi, những khoản thuế bóc ngắn nuôi dài mà đồng bào phải gánh chịu. Lòng thương dân sâu sắc cùng niềm tự tôn dân tộc đã thôi thúc ông từ bỏ bổng lộc triều đình, trở về đất Thái Bình chiêu mộ binh mã. Trái tim ấy không chỉ chứa đựng chí lớn đánh đuổi kẻ thù, mà còn đong đầy ước mơ về một mái nhà chung ấm no cho trăm họ. Hai chữ "Vạn Xuân" mà ông chắt chiu lựa chọn không hề mang dấu vết của tham vọng quyền lực, mà là tiếng lòng tha thiết mong cho quê hương thoát khỏi kiếp nô lệ, mãi mãi xanh tươi như những mùa xuân thanh bình.

Những năm tháng kháng chiến gian khổ chống lại quân Trần Bá Tiên là khúc ca trầm hùng nhưng thấm đượm nước mắt. Giữa chốn hồ Điển Triệt mây giăng sương mù hay đầm Dạ Trạch ngập tràn đầm lầy gai góc, hình ảnh vị Hoàng đế kiên cường cùng nghĩa sĩ chia nhau từng bát cháo ra trận đã trở thành ký ức không bao giờ phai mờ. Khi cơn bệnh nặng ập đến trong hang động miền núi rừng Tây Bắc, Lý Nam Đế trút hơi thở cuối cùng nhưng tay vẫn nắm chặt tay Triệu Quang Phục, gửi gắm lại vẹn nguyên ngọn lửa độc lập. Vị vua ấy đã đi vào cõi vĩnh hằng, nhưng chùa Khai Quốc (nay là chùa Trấn Quốc) cùng tên gọi Vạn Xuân vẫn còn đó, như một lời nhắc nhở nhẹ nhàng mà sâu sắc về tình yêu quê hương tha thiết của bậc tiền nhân.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn