Bên bờ sông Thạch Hãn
Ngày 01/10/1973, thủ trưởng Sư đoàn 312 Trung tá Đỗ Trường Quân nước mắt lưng tròng đưa bàn tay còn sạm đen thuốc súng run run ký vào tờ giấy báo tử chứng nhận người cán bộ dưới quyền “Chính trị viên phó Đại đội Nguyễn Xuân Thạu” là liệt sĩ hy sinh trong chiến đấu bảo vệ Tổ quốc tại mặt trận Phía Nam.
Liệt sĩ Nguyễn Xuân Thạu lớn lên trong lúc quê hương Trường Thọ (nay là xã An Trường) chứng kiến nhà tan cửa nát, máu chảy từ những trái bom năm 1965 giặc ném xuống khu Đình Đồng Xuân. Mùa Xuân Mậu Thân 1968 cả Miền Nam nổi dậy mở cuộc Tổng tấn công đánh vào tận hang ổ của đế quốc Mỹ, Huế - Đà Nẵng - Sài Gòn những dinh lũy của kẻ thù bỗng chốc rung chuyển lửa khói ngút trời. Tiếp bước người anh trai, năm 1966 đồng chí Nguyễn Xuân Thạu đã lên đường vào Nam chiến đấu tại chiến trường Quảng Ngãi tại đơn vị F312. Sau những tháng ngày gian khổ tập luyện để trở thành chiến sĩ giải phóng quân, ngày ngày đồng chí cùng bao đồng đội làm bạn với balo súng đạn nặng trĩu trên vai hành quân. Năm 1970 đồng chí được đề bạt chức vụ tiểu đội phó, năm 1971 tiểu đội trưởng, năm 1972 trung đội phó và trung đội trưởng.. tháng 12/1972 đồng chí được đề bạt giữ cương vị chỉ huy chính trị viên phó đại đội. Chiến trường Quảng Trị năm 1972 vô cùng ác liệt, sư đoàn 312 của đồng chí là một trong những đơn vị để lại nhiều máu xương cho chiến dịch 82 ngày đêm. Ngày 07/12/1972, đồng chí Nguyễn Xuân Thạu, người chính trị viên phó đại đội của sư đoàn 312 đã anh dũng hy sinh, Ngọn sóng biển đông tung bọt khóc gào, dãy Trường Sơn đầy ngàn hố bom, cây rừng ủ rũ tiêc thương:
“ Đò xuôi Thạch Hãn xin chèo nhẹ
Đáy sông còn đó bạn tôi nằm
Có tuổi 20 thành sóng nước
Vỗ yên bờ bãi mãi ngàn năm”



