Bên hiên nhà cũ
Ngôi nhà ấy đã đứng đó hơn nửa đời người. Mái ngói đã bạc màu, bức tường loang lổ theo năm tháng.
Anh trở về sau nhiều năm xa quê. Đứng trước cánh cổng cũ, anh thấy lòng mình chùng xuống.
Mọi thứ dường như nhỏ hơn trong ký ức.
Anh bước vào sân, nơi từng là nơi anh chơi đùa khi còn nhỏ. Chiếc ghế gỗ vẫn còn đó, nhưng đã cũ đi nhiều.
Mẹ anh ngồi bên hiên, mái tóc đã bạc.
Bữa cơm ngày anh trở về không có gì đặc biệt, nhưng lại khiến anh xúc động hơn bất kỳ điều gì.
Anh nhận ra, có những điều tưởng như bình thường, nhưng khi mất đi mới thấy quý giá.
Ngôi nhà ấy không chỉ là nơi ở, mà là nơi giữ lại những ký ức.
Và dù thời gian có thay đổi, nơi ấy vẫn là điểm để anh quay về.



