Cựu chiến binh

Bệnh binh Bùi Hữu Đương

Bác Bùi Hữu Đương sinh năm 1950 tại thôn Trại Hào, xã Hồng Châu – mảnh đất bình dị nhưng thấm đẫm truyền thống yêu nước. Tuổi thơ của bác gắn liền với những năm tháng chiến tranh khốc liệt, khi tiếng bom đạn đã trở thành một phần ký ức không thể nào quên. Những cánh đồng quê bị cày xới, những mái nhà đơn sơ nhiều lần sơ tán… tất cả đã sớm nuôi dưỡng trong lòng người thanh niên ấy một ý chí kiên cường và lòng yêu nước sâu sắc.

Hải Phòng31/03/2026Vũ Tri Hải (đoàn xã Hồng Châu)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Câu chuyện thời hoa lửa – Bệnh binh 61% Bùi Hữu Đương

Bác Bùi Hữu Đương sinh năm 1950 tại thôn Trại Hào, xã Hồng Châu – mảnh đất bình dị nhưng thấm đẫm truyền thống yêu nước. Tuổi thơ của bác gắn liền với những năm tháng chiến tranh khốc liệt, khi tiếng bom đạn đã trở thành một phần ký ức không thể nào quên. Những cánh đồng quê bị cày xới, những mái nhà đơn sơ nhiều lần sơ tán… tất cả đã sớm nuôi dưỡng trong lòng người thanh niên ấy một ý chí kiên cường và lòng yêu nước sâu sắc.

Đến tuổi trưởng thành, khi Tổ quốc cất tiếng gọi, bác Bùi Hữu Đương đã không ngần ngại lên đường nhập ngũ. Rời xa quê hương Trại Hào thân yêu, bác mang theo niềm tin, lòng dũng cảm và khát vọng được góp sức mình cho độc lập, tự do của dân tộc. Những ngày đầu trong quân ngũ là chuỗi thử thách gian nan, nhưng cũng là môi trường rèn luyện bản lĩnh cho người lính trẻ.

Trong những năm tháng chiến đấu, bác luôn hoàn thành tốt nhiệm vụ được giao. Dù là hành quân giữa rừng sâu, băng qua những vùng bom đạn ác liệt hay đối mặt với thiếu thốn, hiểm nguy, bác vẫn giữ vững tinh thần lạc quan, kiên cường cùng đồng đội vượt qua tất cả. Với bác, mỗi nhiệm vụ hoàn thành là một bước tiến gần hơn tới ngày đất nước hòa bình.

Trong một trận chiến ác liệt, bác không may bị thương nặng do bom đạn của địch. Vết thương ấy đã để lại di chứng suốt đời, khiến bác trở thành bệnh binh với tỷ lệ thương tật 61%. Những ngày điều trị là những ngày đầy đau đớn, nhưng ý chí của người lính không cho phép bác gục ngã. Bác luôn tin rằng, sự hy sinh của mình là một phần nhỏ góp vào chiến thắng chung của dân tộc.

Khi đất nước hòa bình, bác trở về quê hương Trại Hào với thân thể mang thương tật, nhưng tinh thần vẫn vẹn nguyên như ngày ra đi. Không khuất phục trước khó khăn, bác tiếp tục lao động, xây dựng gia đình, tích cực tham gia các hoạt động của địa phương. Dù sức khỏe bị hạn chế, bác vẫn luôn sống lạc quan, giản dị và là tấm gương sáng về nghị lực cho mọi người xung quanh.

Trong những câu chuyện kể cho con cháu, bác không nhắc nhiều đến đau thương, mà nhấn mạnh vào giá trị của hòa bình và sự hy sinh của cả một thế hệ. Bác mong muốn thế hệ trẻ hôm nay biết trân trọng cuộc sống, sống có trách nhiệm với quê hương, đất nước.

Cuộc đời của bác Bùi Hữu Đương là một trang ký ức sống động của “thời hoa lửa” – nơi những con người bình dị đã góp phần làm nên những điều phi thường. Dẫu chiến tranh đã lùi xa, nhưng tinh thần kiên cường, lòng yêu nước và ý chí vượt khó của bác vẫn luôn tỏa sáng, trở thành ngọn lửa truyền cảm hứng cho các thế hệ hôm nay và mai sau.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn