Bệnh binh Nguyễn Mạnh Cần
Câu chuyện thời hoa lửa về Bệnh binh 61% Nguyễn Mạnh Cần (Sinh năm 1935, thôn Hội Xá, xã Hồng Châu)
Câu chuyện thời hoa lửa về Bệnh binh 61% Nguyễn Mạnh Cần
(Sinh năm 1935, thôn Hội Xá, xã Hồng Châu) Ông Nguyễn Mạnh Cần sinh ra và lớn lên tại thôn Hội Xá, xã Hồng Châu – mảnh đất giàu truyền thống cách mạng. Tuổi thơ của ông gắn liền với những năm tháng đất nước còn chìm trong khói lửa chiến tranh, khi cuộc sống của nhân dân vô cùng gian khó. Chính hoàn cảnh ấy đã hun đúc trong ông lòng yêu nước sâu sắc và ý chí kiên cường. Khi trưởng thành, theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, ông đã hăng hái lên đường tham gia quân đội. Trong những năm tháng quân ngũ, ông cùng đồng đội vượt qua biết bao gian khổ: hành quân dài ngày, thiếu thốn lương thực, điều kiện sinh hoạt khắc nghiệt và luôn phải đối mặt với hiểm nguy nơi chiến trường. Dù vậy, ông vẫn luôn giữ vững tinh thần lạc quan, hoàn thành tốt mọi nhiệm vụ được giao. Trong quá trình công tác và phục vụ, do ảnh hưởng của chiến tranh và điều kiện khắc nghiệt, sức khỏe của ông bị suy giảm nghiêm trọng. Ông được xác nhận là bệnh binh với tỷ lệ suy giảm sức lao động 61%. Những căn bệnh mà ông mang trong mình là hậu quả của một thời “hoa lửa”, là minh chứng cho sự cống hiến thầm lặng vì độc lập, tự do của dân tộc. Sau khi rời quân ngũ, trở về quê hương, ông Nguyễn Mạnh Cần luôn nỗ lực vượt qua bệnh tật để vươn lên trong cuộc sống. Với tinh thần cần cù, chịu khó, ông tích cực lao động sản xuất, xây dựng kinh tế gia đình, đồng thời tham gia các phong trào tại địa phương. Dù sức khỏe hạn chế, ông vẫn luôn sống gương mẫu, trách nhiệm và được bà con tin yêu, kính trọng. Ông cũng là người luôn quan tâm giáo dục con cháu về truyền thống cách mạng, về những năm tháng chiến tranh gian khổ nhưng đầy tự hào. Những câu chuyện mà ông chia sẻ không chỉ là ký ức mà còn là bài học quý giá, góp phần bồi đắp lòng yêu nước và ý chí vươn lên cho thế hệ trẻ. Câu chuyện về bệnh binh Nguyễn Mạnh Cần là minh chứng cho sự hy sinh thầm lặng nhưng cao quý của những con người đã cống hiến cả tuổi xuân cho Tổ quốc. Đó là lời nhắc nhở mỗi chúng ta hôm nay phải biết trân trọng hòa bình, sống có trách nhiệm và góp phần xây dựng quê hương Hồng Châu ngày càng giàu đẹp, văn minh.



