Bệnh binh Phạm Hữu Hậu
Ông Phạm Hữu Hậu, sinh năm 1956, lớn lên tại thôn Văn Diệm, xã Hồng Châu trong những năm tháng đất nước còn nhiều gian lao, chiến tranh ác liệt. Tuổi thơ của ông gắn với những ngày thiếu thốn, chứng kiến cảnh quê hương bị bom đạn tàn phá, nhân dân chịu nhiều mất mát. Chính hoàn cảnh ấy đã sớm hun đúc trong ông tinh thần yêu nước và khát vọng được góp sức bảo vệ Tổ quốc.
Đến tuổi thanh niên, nghe theo tiếng gọi thiêng liêng của non sông, ông Phạm Hữu Hậu hăng hái lên đường nhập ngũ. Những năm tháng quân ngũ là quãng thời gian đầy thử thách: hành quân dài ngày, điều kiện sinh hoạt khắc nghiệt, khí hậu khắc nghiệt nơi chiến trường và cường độ nhiệm vụ cao. Dù không quản ngại gian khổ, ông luôn nêu cao tinh thần trách nhiệm, hoàn thành tốt mọi nhiệm vụ được giao.
Trong quá trình công tác và chiến đấu, do điều kiện sinh hoạt thiếu thốn, môi trường khắc nghiệt và sự bào mòn của chiến tranh, sức khỏe của ông bị ảnh hưởng nghiêm trọng. Căn bệnh kéo dài để lại di chứng lâu dài, ảnh hưởng lớn đến khả năng lao động và sinh hoạt thường ngày. Sau khi hoàn thành nhiệm vụ và trở về đời thường, ông được Nhà nước công nhận là bệnh binh với tỷ lệ 61%, ghi nhận sự hy sinh thầm lặng nhưng vô cùng to lớn của người lính năm xưa.
Trở về quê hương Văn Diệm, xã Hồng Châu, dù sức khỏe suy giảm, cuộc sống còn nhiều khó khăn, song ông Phạm Hữu Hậu vẫn giữ vững phẩm chất của người lính Cụ Hồ. Ông luôn gương mẫu chấp hành chủ trương của Đảng, chính sách pháp luật của Nhà nước, tích cực tham gia các phong trào tại địa phương, sống nghĩa tình, trách nhiệm với cộng đồng và là tấm gương sáng cho con cháu noi theo.
Câu chuyện thời hoa lửa của ông Phạm Hữu Hậu là minh chứng cho sự cống hiến bền bỉ, hy sinh thầm lặng của lớp người đi trước. Đó là ngọn lửa truyền thống nhắc nhở thế hệ hôm nay, đặc biệt là lớp trẻ xã Hồng Châu, phải biết trân trọng hòa bình, biết ơn những người đã hiến dâng tuổi xuân, sức khỏe và cả cuộc đời mình cho độc lập, tự do của dân tộc.



