Cựu chiến binh

Bệnh binh Phạm Thị Dấng

Sinh năm 1946 tại thôn Văn Diệm, xã Hồng Châu, bác Phạm Thị Dấng lớn lên trong những năm tháng đất nước còn chìm trong khói lửa chiến tranh. Tuổi thơ của bác không có nhiều ký ức êm đềm, mà gắn liền với những lần chạy giặc, những đêm mất ngủ vì tiếng bom rơi, đạn nổ. Chính những năm tháng ấy đã hun đúc trong bác một ý chí kiên cường và lòng yêu nước sâu sắc.

Hải Phòng31/03/2026Vũ Tri Hải (đoàn xã Hồng Châu)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Câu chuyện thời hoa lửa – Bệnh binh 61% Phạm Thị Dấng

Sinh năm 1946 tại thôn Văn Diệm, xã Hồng Châu, bác Phạm Thị Dấng lớn lên trong những năm tháng đất nước còn chìm trong khói lửa chiến tranh. Tuổi thơ của bác không có nhiều ký ức êm đềm, mà gắn liền với những lần chạy giặc, những đêm mất ngủ vì tiếng bom rơi, đạn nổ. Chính những năm tháng ấy đã hun đúc trong bác một ý chí kiên cường và lòng yêu nước sâu sắc.

Khi vừa tròn đôi mươi, bác đã xung phong tham gia lực lượng phục vụ kháng chiến. Là một nữ thanh niên, bác không quản ngại gian khổ, đảm nhận nhiệm vụ tải đạn, tải thương, tiếp tế lương thực cho bộ đội ngoài chiến trường. Những con đường mòn xuyên rừng, những đêm tối mịt mùng chỉ có ánh đèn dầu leo lét, bác cùng đồng đội lặng lẽ bước đi, giữ vững mạch máu hậu cần cho tiền tuyến.

Có những ngày mưa rừng xối xả, đất trơn trượt, gùi hàng nặng trên vai nhưng bác vẫn không dừng bước. Có những lần bom địch rải xuống bất ngờ, bác và đồng đội phải nằm ép mình xuống đất, chờ qua cơn nguy hiểm rồi lại tiếp tục hành trình. Gian khổ là vậy, nhưng chưa bao giờ bác nghĩ đến chuyện lùi bước.

Trong một lần làm nhiệm vụ, bác bị thương nặng do bom địch. Vết thương ấy đã để lại di chứng suốt đời, khiến bác trở thành bệnh binh với tỷ lệ thương tật 61%. Những ngày điều trị trong bệnh viện dã chiến là chuỗi ngày đau đớn, nhưng cũng là lúc bác càng thêm vững tin vào ngày chiến thắng. Bác luôn tự nhủ: “Chỉ cần còn sống, còn sức là còn cống hiến cho Tổ quốc.”

Hòa bình lập lại, trở về quê hương Văn Diệm, bác tiếp tục sống một cuộc đời giản dị nhưng đầy nghị lực. Dù mang trên mình thương tật, bác vẫn tích cực tham gia các hoạt động tại địa phương, là tấm gương sáng cho thế hệ trẻ noi theo. Bác thường kể lại những câu chuyện năm xưa cho con cháu nghe, không phải để nói về gian khổ, mà để nhắc nhở về giá trị của hòa bình hôm nay.

Cuộc đời của bác Phạm Thị Dấng là minh chứng cho một thế hệ phụ nữ Việt Nam anh hùng – những con người đã âm thầm cống hiến, hy sinh trong thời hoa lửa. Dẫu chiến tranh đã lùi xa, nhưng tinh thần kiên cường và lòng yêu nước của bác vẫn còn mãi, như ngọn lửa truyền lại cho các thế hệ mai sau.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn