"Bếp Hoàng Cầm" và nỗi nhớ quê hương
Là người dân tộc Tày, ông Tê mang theo cả cái chất phác, thật thà và cả nỗi nhớ những món ăn mang hương vị núi rừng vào chiến trường. Giữa những cơn mưa rừng rả rích của miền Trung, việc nhóm bếp nấu ăn mà không để lộ khói cho máy bay địch phát hiện là một nghệ thuật.
Một buổi chiều muộn bên dòng Thạch Hãn, ông Tê cùng tiểu đội đào bếp Hoàng Cầm dưới lòng đất. Để động viên tinh thần anh em sau một ngày chiến đấu mệt mỏi, ông đã dùng chút gạo nếp nương hiếm hoi còn sót lại trong ba lô, bọc vào lá chuối rừng rồi vùi vào tro nóng. Khi mùi xôi thơm phức tỏa ra hòa cùng mùi đất ẩm, ông Tê khẽ cất tiếng hát một điệu lượn của người Tày. Giọng hát trầm ấm, tha thiết giữa không gian bom đạn như liều thuốc bổ xoa dịu đi nỗi nhớ nhà của những người lính trẻ. Đêm đó, miếng xôi chia đôi, câu lượn Tày nối dài đã sưởi ấm cả một góc rừng già.



