Bài viết

Bếp Lửa Không Tắt

Trong những năm tháng chiến tranh khốc liệt, một người mẹ ở hậu phương vẫn giữ bếp lửa đỏ mỗi ngày, như giữ niềm tin và chờ đợi những người con nơi tiền tuyến.

Hà Tĩnh24/04/2026Cao Quang Nhật (Xã Kỳ Thượng)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ngôi nhà nhỏ của bà Nguyễn Thị Sáu nằm ở cuối làng, nơi con đường đất dẫn ra cánh đồng. Chiến tranh kéo dài, từng người con trai của bà lần lượt lên đường nhập ngũ, để lại căn nhà ngày càng vắng lặng.

Nhưng có một thứ chưa bao giờ tắt – đó là bếp lửa trong gian bếp nhỏ.

Mỗi sáng, bà Sáu đều dậy từ rất sớm, nhóm lửa nấu cơm như khi các con còn ở nhà. Dù bữa ăn chỉ có vài món đơn giản, bà vẫn bày đủ bát đũa, như thể các con vẫn đang ngồi quanh mâm.

Hàng xóm nhiều lần khuyên:
“Giờ có một mình, bà nấu ít thôi cho đỡ vất vả.”

Bà chỉ cười hiền:
“Lỡ tụi nó về, còn có cái mà ăn.”

Chiến tranh ngày một ác liệt. Tin tức từ tiền tuyến lúc có lúc không. Mỗi lần có người đưa thư về làng, tim bà lại đập nhanh hơn. Có lá thư mừng, có lá thư khiến bà lặng đi rất lâu.

Nhưng dù thế nào, bếp lửa vẫn đỏ.

Một lần, bom rơi gần làng, nhiều ngôi nhà bị cháy. Người ta vội vàng chạy đi sơ tán. Khi quay lại, họ thấy nhà bà Sáu vẫn còn nguyên, và điều lạ là bếp lửa vẫn cháy âm ỉ.

Có người hỏi:
“Sao lúc chạy bà không dập lửa đi?”

Bà nhìn vào gian bếp, giọng chậm rãi:
“Tắt rồi, sợ không nhóm lại được như cũ.”

Nhiều năm trôi qua, chiến tranh kết thúc. Những người con trở về, có người trở về trong niềm vui, có người chỉ còn lại ký ức.

Ngày đoàn tụ, căn bếp nhỏ lại sáng rực. Những người con ngồi quanh mâm cơm, giống như những ngày xa xưa. Bà Sáu nhìn họ, ánh mắt vừa mừng vừa lặng.

Một người con hỏi:
“Mẹ chờ tụi con lâu không?”

Bà chỉ khẽ nói:
“Bếp còn lửa thì mẹ còn chờ được.”

Về sau, khi bà không còn nữa, căn nhà vẫn được giữ lại như cũ. Người trong làng kể rằng, có những đêm đông, nhìn từ xa vẫn thấy ánh lửa le lói trong gian bếp.

Không ai biết đó là thật hay chỉ là ký ức. Nhưng với họ, bếp lửa ấy là biểu tượng của một thời hoa lửa – nơi tình thân và niềm tin đủ lớn để vượt qua mọi mất mát.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn